Saturday, November 22, 2014

Thư cô giáo Hằng

“Chào bạn, mình xin tự giới thiệu mình tên Hằng, một cô giáo vùng cao của huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng. 

Qua facebook của bạn bè mình biết bạn đang có chương trình thiện nguyện tại các huyện nghèo của các tỉnh miền núi phía Bắc, vậy mình xin khái quát qua tình hình khó khăn của đồng bào các dân tộc vùng cao huyện Hà Quảng để các bạn xem xét giúp đỡ.

Hà Quảng là huyện vùng cao nằm ở phía Tây Bắc của tỉnh Cao Bằng, diện tích của huyện là 45.000 ha với 2/3 diện tích là núi đá, có đường biên giới dài giáp với Trung Quốc, có 13 xã chủ yếu là đồng bào Mông, Dao, Nùng sinh sống. Vùng này rất khó khăn về nước sinh hoạt, mùa khô phải đi bộ vài km để gánh nước, đất núi đá cằn cỗi chỉ trồng được cây ngô. Đường giao thông đi lại khó khăn, có những xóm phải đi bộ cả nửa ngày mới đến được. Khí hậu vùng cao khắc nghiệt, quanh năm mây mù bao phủ, rét buốt, học sinh của mình mùa đông đến trường ngồi học mà cứ run cầm cập. Vì điều kiện khó khăn như vậy nên các em thường xuyên bỏ học, mình phải đến tận nhà các em vận động, đến nhà các em rồi mới thấy các em sống khổ cực như thế nào. Gọi là nhà nhưng thực ra là những túp lều được quây lại bởi những cây nhỏ, có nhà thì vách đất lở gần hết gió lùa lạnh thấu xương, bên trong nhà trống trơn chẳng có gì giá trị.

Mình gửi các bạn xem căn nhà khá nhất của xóm so với những ngôi nhà khác mình không chụp được (trong page). Mình hi vọng chương trình kinh doanh nông sản Việt mua áo ấm cho các bạn nhỏ ở đây được thành công tốt đẹp. Mời các bạn hãy đến và giúp đỡ họ, giúp đỡ những người bám đất, bám biên cương góp phần bảo vệ đường biên mốc của tổ quốc mình”.

TnBS: Gửi cô giáo Hằng, nhóm đã lên kế hoạch kinh doanh và sẽ liên hệ lại với bạn để có số áo ấm sẽ gửi lên mùa đông này. Và Tony cũng sẽ sắp xếp thời gian đi cùng với các bạn lên thăm cô, thăm các em. Hy vọng là sẽ tìm được một số đặc sản hoặc sản phẩm của huyện mình về kinh doanh dưới miền xuôi, tạo đầu ra để bà con huyện mình sản xuất trồng trọt chăn nuôi thật nhiều nữa. Và năm sau, cha mẹ các em có thể tự mua áo ấm cho các em.

To độc giả: Các bạn bấm like trang này nhé, bấm like để cập nhật các chương trình của đội, tích cực mua hàng giùm các bạn. Và khi nào team này đủ tiền tặng áo ấm cho các em trường cô giáo Hằng, team sẽ thông báo chuyến đi Hà Quảng, và các bạn có thể đi cùng. Có thể Tony là chàng trai thiệt khôi ngô ngồi cạnh bạn mà bạn hẻm biết. Đường dù xa, dù gập ghềnh nhưng dựa vai vào 1 hành khách đẹp trai như rứa thì cũng sướng…



Friday, November 21, 2014

Một cánh thư Xín Mần

“Gửi dượng

Như tinh thần dượng chỉ cho cách làm từ thiện, nhóm con bốc thăm trúng Xín Mần, 1 trong 62 huyện nghèo nhất nước. Và ngay lập tức, bọn con lên kế hoạch kinh doanh để gây quỹ mang áo ấm đến cho các em huyện này. Và con được cử đi tiền trạm, chọn một trường tiểu học trên một ngọn núi cao cheo leo nhất để hỗ trợ.

Con đang ngồi ở đây, xung quanh chập chùng núi đá tai mèo và sương giăng trắng xóa. Từ tp Hà Giang, đi khoảng 150km nữa mới đến Xín Mần, đường cua tay áo, tốc độ di chuyển chỉ 25 km/h. Gió rít từng cơn lạnh thấu xương.

Trước mắt, tụi con sẽ nhận nhiệm vụ gửi 300 chiếc áo ấm lên cho các bạn học sinh ở huyện, đầu tiên sẽ là trường tiểu học xã Trung Thịnh. Tụi con vào gặp thầy Dương, hiệu phó nhà trường. Câu chuyện cứ ngắt quãng, trầm ngâm vì sự xúc động của thầy. Con hỏi thầy ngày nhà giáo thầy có vui không, bất ngờ khi nghe thầy nói, rằng 16 năm đi dạy, thầy chưa bao giờ nhận được bông hoa nào. “Học trò ở đây nghèo quá, đất toàn đá tai mèo, có 1 hốc đất nhỏ xíu nào đó, nơi đó sẽ là một cây ngô để có cái mà ăn. Nên không có chỗ để trồng hoa, bạn ạ”. Con chợt thấy tim mình thắt lại, thấy cảm phục vì họ đã chọn một cái nghề thiêng liêng, cái gì đã khiến những giáo sinh sư phạm đã chọn nghề giáo nơi biên cương lạnh lẽo như thế này, nếu không phải là “ánh mắt học trò là áo ấm mùa đông”? (Con T, nhóm tình nguyện Xín Mần, Hà Giang)

TnBS: To T: Dượng đã đến Xín Mần Hà Giang. Khi ra về, lên xe dượng vẫn cố nhìn lại. Không thể quên miền đất ấy. Xa xôi quá, cách trở quá. Giờ dượng đọc thư các bạn, mắt vẫn còn cay…

To Các độc giả của TnBS, nhờ các bạn bấm like trang này nhé. Ủng hộ giùm nông sản các bạn đang bán để hoàn thành chỉ tiêu 300 chiếc áo ấm mùa đông năm nay. Sau chuyến đi Hà Giang năm 2007, cứ mở tivi coi dự báo thời tiết, nghe những khối khí lạnh vẫn cứ tràn về, Tony biết nơi biên cương ấy lạnh lắm. Mùa đông năm nay, liệu có ấm hơn bởi lòng người miền xuôi?




Thursday, November 20, 2014

100 bài dạy làm ăn: Chọn bạn làm ăn (Bài 1)

100 bài dạy làm ăn, biên tập theo chương trình của Đài truyền hình Hàn Quốc thập niên 70 
----------------------------------------------------------------------
Chọn bạn làm ăn (1)

Chắc các bạn từng đọc bài “Hùn hạp làm ăn”, cứ 3 anh A,B,C hợp tác sau vài năm, phần lớn tan vỡ không nhìn mặt nhau, chỉ còn 1 tỷ lệ nhỏ là thành công. Các bạn trẻ thấy ở ngoài xã hội có quá nhiều trường hợp như vậy nên sợ, thôi tự làm một mình. Nhưng nếu tự làm 1 mình thì sao đủ lực. Vốn cùng cần hùn. Sức cần hùn. Trí cần hùn. Chứ 1 mình thì không đi xa được. Vậy ai có thể chọn để hùn đây?

Trong tiếng Việt, hùn hạp là 1 từ hay. Hạp mới hùn. Nhưng hạp là 1 tính từ thay đổi theo thời gian, nay hạp, mai hết. Hết hạp thì cãi nhau. Nhiều bạn học, hồi đi học thấy hạp nhau quá, nên sau khi tốt nghiệp thì rủ nhau làm ăn. Vài ba năm tan vỡ, các buổi họp lớp từ đó không đầy đủ nữa.

Các bạn còn nhớ chuyện Tony giải tán nhóm kinh doanh chứ? Vì nhiều bạn trong đó chưa chi đã đòi chia lãi. Người này đòi phần hơn người kia. Như vậy, việc “CHỈ NGHĨ ĐẾN LỢI ÍCH CÁ NHÂN” là điều kiện đầu tiên để mình nhận ra người không nên hùn hạp. Kiểu người tiểu nông, “đèn nhà ai nấy rạng, gió chiều nào che chiều ấy” thì cà phê cà pháo cho vui, TUYỆT ĐỐI không hợp tác làm ăn.

Đặc trưng của nhóm này là sẵn sàng xé rào để được việc. Nếu kẹt xe, họ sẵn sàng chạy trên lề để nhanh hơn người khác. Xếp hàng, sẵn sàng chen ngang để mình được phục vụ nhanh hơn. Cái gì của chung họ cũng tha về cho gia đình họ, bất chấp đạp đổ cổng trường để con họ có 1 suất học tốt hay giật đồ cúng trên bàn thờ đức thánh Trần để có “lộc làm ăn”, hay đem hết hoa ở Bờ Hồ về nhà. Cứ miễn phí là họ mò đến, cái gì tốn tiền tốn công thì họ biến mất. Cứ quyền lợi là tranh giành còn nghĩa vụ thì “tôi không ngu”. Hợp tác với người này, tan vỡ là SỰ HIỂN NHIÊN. Nên trong hội đồng quản trị có thể loại này, thì giải tán cho xong, hoặc mình rút lui thật sớm.

Vậy yếu tố đầu tiên để nhận lời hùn hạp làm ăn là sự HÀO SẢNG của người rủ. Hào sảng là sự cho đi không toan tính. Hào sảng là sự chịu chơi, chơi đẹp mà không vì mục đích sĩ diện (có một số người cũng giả vờ hào sảng nhưng cốt là để lấy được sự nể trọng của người khác). Các bạn trong đội tình nguyện là một dạng người hào sảng. Vì các bạn sẵn sàng thức nguyên đêm thứ 7 để chuẩn bị chủ nhật bán hàng, tiền lãi dành mua áo ấm cho em nhỏ vùng cao chẳng hạn, thì đây là người có thể hy sinh lợi ích cá nhân vì người khác. Nên các bạn có thể làm ăn với nhau. Lưu ý chữ CÓ THỂ, vì còn thiếu 1 ĐK nữa là ĐK đủ, sẽ nói ở bài sau.

Còn với ai suy nghĩ “có điên mới làm cho thằng khác ăn”, thì phải tránh thật xa. Họ không nghĩ về người khác, không nghĩ cho người khác, thì họ sẽ tư lợi khi không ai kiểm soát. Họ sẽ vượt đèn đỏ khi không có cảnh sát giao thông. Họ sẽ quay bài khi không có giám thị. Họ sẽ đút túi 1 quả ớt khi chị bán rau mãi đếm tiền. Họ sẽ nói dối ngay để được lợi cho mình. Họ sẽ lấy tiền công ty cho chi tiêu cá nhân. Công ty cấp cho họ 1 số ĐT để liên lạc công việc, họ dùng để gọi việc cá nhân, dù họ có 1 số ĐT riêng nữa. Việc này không vặt vãnh tí nào, nó thể hiện cái nhập nhèm của mấy đứa tào lao bí đao. Công ty nào có thành phần đó trong hội đồng sáng lập, công ty đó sẽ đóng cửa, dù sớm hay muộn.

Đây là điều kiện cần. Còn điều kiện đủ, các bạn theo dõi ở bài 2. Bạn trẻ đọc lại và học thuộc bài 1 trước khi học bài 2 nhé.




Wednesday, November 19, 2014

Lời tri ân của TnBS

Dù mai mới là ngày hiến chương nhà giáo, nhưng mai Tony có việc đi thăm ruộng, nên có thể không online, chỉ có admin ở nhà share bài lên, nên hôm nay thông qua page TnBS, Tony muốn gửi đến tất cả các thầy cô của mình lời biết ơn chân thành. Và kính gửi đến những người làm nghề giáo một lời chúc sức khỏe, bình an.

Để đến ngày hôm nay, chúng mình đều có rất nhiều người thầy. Có những người thầy chỉ dạy 1 tiết, một ngày, 1 tuần, 1 năm…, có những người thầy trên lớp và cũng có những người thầy ngoài đời. Chúng ta mãi mãi biết ơn họ, trong sâu thẳm lòng mình chứ không phải đến ngày 20/11 mới biết ơn. 20/11 chỉ là 1 cái mốc để chúng ta tri ân. Con người vốn dĩ quá nhiều quan hệ, 365 ngày, chúng ta có thể có 365 ngày đáng nhớ khác nhau, sinh nhật của mình, của gia đình người thân, ngày tết, giỗ chạp, kỷ niệm cái này cái kia…

Có bạn nói chúng ta quá nhiều thầy dạy dỗ, nên chẳng biết thăm ai bỏ ai. Tony nghĩ là các bạn nên có 1 người thầy nào đó, ít nhất trong cuộc đời phải có một ông thầy. Đời thật bất hạnh khi bạn không có người thầy nào để nhớ về.

Mỗi bước chân bạn bước ra đời, đều thấp thoáng sau lưng hình bóng 1 ông thầy, dù thầy dạy chữ hay dạy nghề, dạy việc. Tình cảm này thiêng liêng lắm.

Tony cũng xin cám ơn các anh chị trong tổ tư vấn đã nhận lời dạy nhóm Gánh Rau ra chợ Tây, đã chỉ cho các bạn trẻ để biết cách marketing nông sản Việt ra thế giới bên ngoài. Có anh chị ở tỉnh thành khác đã tự bỏ vé máy bay/chi phí đến tp HCM dạy rồi về, hình ảnh ấy thật là cảm động. Các anh chị đã là thầy của các bạn trẻ, của Tony.

TnBS



Monday, November 17, 2014

Một lá thư từ nước Úc

"Gửi dượng Tony

Con là P, nhóm Marketing nông sản quốc tế mà dượng đặt tên là nhóm ‘ Gánh rau ra chợ Thế giới”. Hôm nay nhận được đề bài của dượng nêu ý kiến về câu “Văn minh nào có khó gì. Nhận thì phải nhớ, cho thì phải quên”, con xin được gửi bài viết ngắn gọn của mình như sau:

18 tuổi là cái tuổi đẹp nhất của đời người – giàu sức trẻ, hoài bão và ước mơ. Ở các nước Âu Mĩ, 18 là cái tuổi phải xa gia đình, sống cuộc sống tự lập, tự trang trải cuộc sống. Con cũng thế, năm con 18, con một thân một mình đến nước Úc này, bắt đầu một một cuộc sống mới.

Bây giờ ngồi nghĩ lại. Con đã nhận từ Việt Nam một quê hương, một tiếng nói.

Con đã nhận từ ba mẹ một hình hài, một cái tên và cả một sự hi sinh to lớn.

Con đã nhận từ Ngoại con một tình thương vô bờ bến, một sự chăm sóc rất đỗi dịu dàng những năm con còn nhỏ.

Con đã nhận từ em gái, một sự nhường nhịn, một sự thương yêu của tình máu mủ ruột rà.

Con đã nhận từ thầy cô là chữ nghĩa. Con đã nhận từ bạn bè những phút giây thân ái vui vẻ bên nhau.

Con đã nhận và nhận nhiều lắm, mà có khi con không nhớ.

Vậy con đã cho những gì?

Con thật sự chưa cho những gì cả. Đã vậy con còn mong muốn nhiều hơn.

Cảm ơn dượng về đề văn đã giúp con nhận ra được quá trình ích kỷ hóa của mình diễn ra như thế nào. Năm nay con 22 tuổi, cũng còn trẻ, đầy hoài bão và ước mơ. Song, vẫn như cậu bé chỉ biết vô tự nhận mà không màng suy nghĩ gì.

Giờ đã là lúc con nhìn lại mình. Con nghĩ mình quá bé nhỏ để có thể chia sẻ nỗi khó khăn của cả đất nước, nhưng con có thể chia sẻ những khó khăn của những người sống quanh mình. Từng bước, từng bước, con sẽ văn minh.

Con, P"



Sunday, November 16, 2014

Một lá thư Phoenix

Con tên là C, hiện đang là học viên phi công dân sự đang huấn luyện ở Phoenix, Arizona, US. Con xin cám ơn Dựơng đã dạy cho thế hệ trẻ tụi con những bài học thực tế về cuộc sống, tư duy, tầm nhìn và cả trách nhiệm về tương lai đất nước nữa ah. Con đã học hỏi, sửa đổi, phấn đấu để không nhỏ nhặt tiểu nông nữa.

Kính thưa Dượng, con đã đọc bài: "Tôi ôm con sáo bé bỏng cuả tôi...." và lần nào cũng khóc. Hình ảnh của cha và con và những ước mơ nhìn những chiếc máy bay trên bầu trời đêm ở cái miền quê nghèo ấy thật sự chạm vào tận đáy trái tim con. Ba con cũng là 1 kỹ sư hoá học và từng mở xưởng làm đất đèn, acetylene, nhưng với tai nạn khi sản xuất ở 1 xưởng gần đó làm cả xưởng của ba con phá sản, từ đó ba con rất buồn. Sau này ba con chỉ đi làm cho bạn bè của ba và cộng với số tiền lương giáo viên dạy cấp 1 của mẹ con dành dụm, chỉ đủ nuôi cho anh em con ăn học nên người. Con cũng đã bắt đầu đi làm thêm ngay sau khi con vừa tốt nghiệp lớp 12, đồng lương đầu tiên con kiếm đựơc là 1 triệu đồng.

Con vẫn còn nhớ khi con đắn đo chia sẻ với mẹ con dự định tạm hoãn việc học để đi thi tuyển phi công, đậu và đi huấn luyện ở Nha Trang. Theo dự tính của con thì đi học bay về con vẫn tiếp tục vừa bay và vừa học. Nhưng vì chính sách thay đổi và chờ chủ trương mới, đến khi con đi học bên đây đã mất gần 3 năm rồi, dự kiến năm sau là tốt nghiệp. Hiện tại con đang cần một khoản tiền để tiếp tục việc học, nhưng đặc trưng của nghề phi công không cho phép con ra ngoài làm thêm. Ba mẹ con kêu bán nhà nhưng người ta trả giá rẻ quá dượng ơi, vì mặc dù năm trong chung cư cũ nhưng nhà con làm nội thất khá nhiều tiền nên trông rất mới. Con biết việc mình đã 18 tuổi mà vẫn còn xin tiền cha mẹ là sai, nhưng đặc thù nghề phi công khiến con không biết có giải pháp nào khác. Nên lòng con, tự hứa thôi mình vay ba mẹ căn nhà, ăn học xong trở về đi làm rồi kiếm tiền trả lại. Con viết thư này nhờ dượng đăng giùm xem ai ở tp HCM cần nhà thì báo con biết.

Dượng ơi, con xin phép được hứa, bằng danh dự của một phi công trong tương lai, con chắc chắn mình sẽ có công ăn việc làm ổn định và giúp ích cho những người khó khăn xung quanh con. Con sẽ giúp các bạn trẻ đi sau con có hoàn cảnh giống con muốn học hành… vì cũng như tuổi thơ của dượng, con đã ở trong hoàn cảnh khó khăn rồi nên con rất hiểu và sẽ đóng góp lại cho cộng đồng.

Con xin thề lời thề danh dự những gì con viết trên đây là đúng sự thật. Con xin đính kèm trong email của con tất cả giấy tờ liên quan đến việc học của con. Thực sự con rất đắn đo và lo lắng và cuối cùng quyết tâm viết e-mail dài này gửi đến Dượng. Với tất cả niềm hi vọng của con.

Con chợt nghĩ sau này, vào những đêm sao, khi con đang lái máy bay, dưới mặt đất xanh thẫm kia vẫn có những cậu bé Tony nằm trước sân nhìn lên ngắm chiếc máy bay của con và mơ về những chân trời xa. Con chỉ biết hứa lòng mình, con có thể có may mắn hoàn thành nốt một năm còn lại để giấc mơ bay không xa vời với mình, nhưng cũng có thể không còn cơ hội. Nhưng dù làm gì, con vẫn sẽ mãi là người tử tế, có tâm sáng và biết yêu thương người, biết cho đi, đặc biệt là những đứa trẻ vùng sâu vùng xa. Con sẽ là một người con trai mạnh mẽ giữa cuộc đời, một công dân có ích của đất nước mình, mãi mãi là như vậy.

Trời Phoenix đã tối, phố đã lên đèn, con học hành ở đây nhưng lòng vẫn nhớ dải đất hình chữ S ấy, nơi có ba mẹ con, có đồng bào con đang đợi sức trẻ mình về để đóng góp với quê hương.

Một con dượng.



Popular Posts

Blog Archive

Powered by Blogger.