Saturday, May 16, 2015

Dù xa xôi, tôi vẫn là của người...

"Sắp tới, Volunteer House Vietnam sẽ tiến hành ký hợp đồng với tổ chức AIESEC tại TP.HCM nhằm đưa sinh viên nước ngoài về Việt Nam thực tập và làm tình nguyện. Mỗi sinh viên nước ngoài sẽ làm tình nguyện tại Việt Nam từ 4-6 tuần và làm việc toàn thời gian theo yêu cầu để rèn luyện kĩ năng đồng thời thử thách bản thân.
Các trường (Tiểu học/Trung học/Phổ thông/ CĐ-ĐH) nào muốn tiếp nhận sinh viên nước ngoài về tham gia công tác trợ giảng nhằm giúp các thầy cô giáo VN dạy tiếng Anh cho học sinh - sinh viên vui lòng gửi email đăng ký về volunteerhousevietnam@gmail.com với tiêu đề "Tiếp nhận TNV quốc tế"
Nội dung email nêu rõ chức danh, nơi làm việc của các Anh/Chị đồng thời nói rõ mong muốn/ yêu cầu của anh chị đối với TNV quốc tế cũng như những gì tổ chức Anh/Chị có thể hỗ trợ được cho tình nguyện viên quốc tế (chỗ ở, việc di chuyển từ TP.HCM đến địa phương cần giảng dạy...)
VHV sẽ liên lạc và làm việc cụ thể, trực tiếp với các Anh/Chị khi nhận được yêu cầu". Cám ơn bạn Nam Nguyen đã cung cấp thông tin này (trong dấu ngoặc kép là thông tin của bạn gửi), các trường vùng sâu vùng xa tận dụng cơ hội này nhé. Việc ở cho giáo viên đơn giản thôi vì họ là những thanh niên tình nguyện. Hãy tạo cho họ những khoảnh khắc thật đẹp ở Việt Nam.
Nhiều sinh viên Harvard khi rời Việt Nam còn vừa khóc vừa nói với Tony, my heart belongs to your country, now and forever (tạm dịch "dù xa xôi, tôi vẫn là của người")


Thursday, May 14, 2015

Chuyện cuối tháng ở hãng em

Ở hãng Phượng Tím, cứ mỗi cuối tháng, mọi người kể cả Tony đều ghi một bản nhận xét, ghi rõ trong tháng qua đã làm tốt những gì, chưa tốt những gì. Có ma lanh phết phẩy tham lam tiền bạc của công ty hay không, có đi trễ về sớm và ăn cắp thời gian của công việc cho cá nhân hay không, có tự rèn luyện học tập ngoại ngữ chuyên môn thể dục thể thao không...Tự đó nhận xét đánh giá bản thân, giỏi đề nghị tăng lương, thưởng, đi công tác du lịch nước ngoài...vì em đã làm quá xuất sắc, hàng hóa sức lao động của em đã được tăng giá, công ty phải trả giá này thì em mới tiếp tục BÁN cho công ty. Còn em dở, làm biếng, thụ động, không học tập hay rèn luyện gì... thì xin trừ lương em, cắt thưởng em đi, HÀNG HÓA SỨC LAO ĐỘNG CỦA EM XUỐNG CẤP QUÁ RỒI, CÔNG TY LÀM ƠN LÀM PHÚC GIÚP THUÊ EM LÀM TỪ THIỆN ĐI, EM MÀ CÓ RA NGOÀI EM THẤT NGHIỆP NGAY...em xin lỗi rồi khóc.
Tờ này sẽ dán ở cửa để khách vào giao dịch trong lúc chờ đợi sẽ đọc. Ban đầu khi quy định đưa ra, có nhiều bạn bị bệnh SĨ đã nghỉ việc ngay lập tức. Một số khác cũng đã nghỉ vì không sửa được. Nhưng số còn lại quyết tâm. Và tháng nào cũng dán lên bản (coi hình).
Áp dụng cái này đâu có 3 tháng mà năng suất lao động tăng cao, ai nấy đều đẳng cấp sang trọng quý phái về tâm hồn cả. Gương mặt ai cũng toát lên vẻ tự hào vì mình là người giỏi giang, đồng tiền cầm trên tay rất xứng đáng với công sức đã bỏ ra, làm quần quật từ sáng đến khuya nên thu nhập rất cao, mùa thu là đi châu Âu coi lá vàng, mùa hè là đi New Zealand ngắm tuyết...
Học trò ăn cắp quay bài và nói dối, giáo viên phải trừng phạt nghiêm khắc, để lớn lên thành công dân có ích. Nếu giáo viên bỏ qua là lỗi của giáo viên. Để con cái ăn cắp và nói dối, lỗi tại cha mẹ không nghiêm, sau này khổ ráng chịu. Làm chủ hay lãnh đạo công ty nhà máy, phải nghiêm khắc với tụi nhỏ để sau này các bạn có thể làm nên sự nghiệp, có thể tự mở những doanh nghiệp riêng. Dù giờ chưa có tiền nhiều, nhưng bạn trẻ nào nếu có đạo đức và kỷ luật thì sau này đều có tương lại rạng rỡ cả.
Mọi giám đốc công ty, cha mẹ, thầy cô...phải cho tụi nhỏ đạo đức và sự nghiêm khắc. Có thể lúc đầu tụi nó sẽ phản đối (rất khó chịu là đằng khác, vì tâm lý ai chả thích quản lý qua loa để tha hồ nuông chiều sự dễ dãi của bản thân), nhưng mình cứ kiên quyết. Vì cho đạo đức và kỷ luật có nghĩa là mình cho tụi nó 1 cuộc sống thành đạt sau này, còn xuề xòa, nó tưởng lúc đó là sướng như thực chất là gián tiếp hại nó, vì làm càng ngày càng tệ hơn.
Ác đúng chỗ, là thiện. Thiện không đúng chỗ, là ác. Uốn từ lúc còn măng, tre rồi khó uốn.


Swimming with the tide

(Viết cho các bạn làm du lịch inbound-tức đón khách nước ngoài vào Việt Nam).
Hiện nay nước ta nhận khoảng 7 triệu du khách quốc tế/năm, chỉ bằng 1/5 so với Thái Lan, Malaysia, Singapore…Du lịch inbound là một mỏ vàng cho chúng ta vì tên gọi Việt Nam rất nổi tiếng, VN và Mỹ là 2 nhân vật xuất hiện dày đặc trên truyền hình/báo chí trong suốt thập niên 60-70 khi chiến tranh chưa kết thúc. Các bạn coi phim Mỹ sẽ thấy nhắc đến Việt Nam rất nhiều, và người đặc biệt Mourinho thì luôn nhắc đến Việt Nam vì quen với Tony (lại nổ).
Hôm qua, cả thế giới sửng sốt với chương trình Good Morning America với cảnh quay trực tiếp từ hang Sơn Đòong, hang động lớn nhất thế giới ở Quảng Bình. Và lập tức, tên hang này xuất hiện trên từ khóa tìm kiếm google như là một hiện tượng, nhiều người quyết định đến VN cho chuyến du lịch hàng năm của họ. Nhưng search thông tin về du lịch VN rất ít, dù hang này đã được một công ty độc quyền khai thác, khách không book được hay không đủ tiền sẵn sàng chuyển hướng đi coi Phong Nha, Hạ Long, Bạch Mã...Chúng ta nên nắm lấy cơ hội này.
Chúng ta, các công ty du lịch, nên “swim with the tide”, không phải vì cái hang này mà vì du lịch Việt Nam, với các tour sẵn có của các bạn. Các fanpage bằng tiếng Anh kiểu “visit Vietnam” hay "Phong Nha cave", Ha Long Bay, Hue, Nha Trang....nên được thành lập, với đội ngũ tiếng Anh hùng hậu, biên tập thâu đêm suốt sáng các tư liệu này cũng như du lịch VN. Đừng có giảm giá tour, Tây đẳng cấp nó không thích đâu, đừng cạnh tranh về giá mà hạ chất lượng xuống. Nên giữ giá cao, nhưng phục vụ nhiệt tình. Tây thích giá rẻ thì nó tự đi rồi, không mua tour đâu, đừng có phé gié (giọng Phú Yên ý nói phá giá), cũng đừng có phóa gióa (giọng Quảng Ngãi), phải “giừ giạ” (giọng Quảng Bình ý nói giữ giá) nghe mi, giừ giạ cho chụy, giừ giạ cho anh.
Quảng cáo liên tục trên Facebook, Twitter, Linkedin, chạy google… các fanpage, website của mình, nhờ các công ty digital marketing giúp, hoặc tự mày mò cũng được. Cử nhân viên du lịch mới ra trường trực đêm, nhận email xử lý nhoay nhoáy báo giá cho người ta, vì ban đêm bên mình là ban ngày bên Mỹ, họ đặt nhiều lắm. Train nhân viên thiệt giỏi vào, truyền tình yêu du lịch với nhân viên của mình.
Các quản lý công ty du lịch nên tập huấn anh em để chộp lấy cơ hội này, rèn ngoại ngữ, lòng tự hào dân tộc, nụ cười, ánh mắt, dáng đi…sao cho lấy tiền Tây đợt này cho được nhé. Chậm phút giây nào mất cơ hội ráng chịu.
Cách đây mấy tháng, Tony có đi Hồng Công công tác. Ở đó có những văn phòng sáng đèn ban đêm của các công ty du lịch Trung Quốc sang thuê. Tony ở lại coi thử nó làm cái gì. Thấy một văn phòng khoảng chục bạn, toàn dân đại lục, tốt nghiệp ĐH ngoại ngữ hay du lịch gì đó, trẻ măng, lanh lợi ghê lắm. Tony vô hỏi thì thấy các bạn đang quảng bá các fanpage, các website du lịch của Trung Quốc trên google, youtube, facebook. Do ở Trung Quốc, việc truy cập 3 mạng này hầu như không được, trong khi Tây thì sử dụng phổ biến, nên họ sang Hồng Công để làm. Thấy cứ tích tắc mấy giây là một email gửi đến đặt khách, họ xử lý xác nhận với khách. Sáng hôm sau, ở Thượng Hải Bắc Kinh là hàng trăm email từ Hồng Công gửi đến, soạn thảo HĐ, lên kế hoạch đón khách.
Các công ty du lịch làm thử nhé. Tối nay họp triển khai luôn đi, kiếm vài chục đoàn chơi. Sự kiện hang này chỉ là một ví dụ trong cách làm du lịch nhiệt tình, tức phải SWIM WITH THE TIDE, cho bao nhiêu thắng cảnh khác ở Việt Nam, nên quảng bá rộng rãi và cách làm nhiệt tình như ở Hồng Công vậy.
P/S: Đại ý bài này là học hỏi cách tiếp thị du lịch của nước bạn, không phải khuyến khích tham quan hang Sơn Đòong.


Wednesday, May 13, 2015

Định nghĩa kỹ sư

Trên wiki" Kỹ sư vừa là một chức danh vừa là học vị của người được đào tạo hoặc thành thạo trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật, người kỹ sư sử dụng óc sáng tạo, công nghệ kỹ thuật và hiểu biết khoa học để giải quyết các vấn đề thực tế, phát minh chế tạo ra sản phẩm khoa học kỹ thuật mới".
Còn từ điển Oxford thì định nghĩa engineer là "A person who designs, builds, or maintains engines, machines, or structures"
Một kỹ sư thường tốt nghiệp trường đại học kỹ thuật. Khi ra trường, họ thường làm "sĩ quan", tức chỉ huy thợ, vốn cũng là người kỹ thuật nhưng đào tạo ít hơn, chỉ biết công việc phải làm chứ không nắm vững được nguyên lý, không ra được bản vẽ, không phát minh ra cái mới như họ. Một kỹ sư sẽ phát triển các ý tưởng khoa học của họ thành các sản phẩm, công trình...tự mình hiện thực hoá hay bán ý tưởng đó cho nhà đầu tư có vốn.
Kỹ là kỹ thuật, sư là thầy, kỹ sư là bậc thầy về kỹ thuật. Cả trăm thợ mới có một kỹ sư, nên kỹ sư phải tạo việc làm cho thợ, thầy phải tạo việc cho trò.
Yes, you can.

Tuesday, May 12, 2015

Trồng gừng trong bao xi măng

Trồng gừng trong bao xi măng là một giải pháp tuyệt vời, vì có thể để trên nền xi măng, mình có thể tận dụng dưới gốc cây xoài, cây me, hiên nhà, sân nhà, sân trường học, cơ quan…như là một loại cây cảnh, lá xanh mướt, lâu lâu hái vài lá kho cá rất ngon. Các bạn trên miền núi phía Bắc có thể hướng dẫn bà con dân tộc trồng vì diện tích núi đá tai mèo không có đất để trồng trọt nhiều. Cây gừng đặc biệt thích hợp trong trong bao xi măng, hơn cả trồng ngoài đất. Dượng Tony đang hướng dẫn 1 nhóm bạn trồng ở Phan Thiết/Tp HCM nên sẽ tiện đăng lên page luôn, bạn nào quan tâm thì ứng dụng hoặc chỉ cho người khác nhé.
Gừng giống: search trên mạng tìm mua gừng ta, gừng nhỏ, cay. Có vùng còn gọi là gừng sẻ, gừng dé. Các bạn ở vùng núi có thể dùng gừng đá cũng được. Gừng trâu to, nhưng xơ nhiều không ngon lắm.
Cách trồng: Các bạn search trên mạng, đọc kỹ tất cả rồi sẽ biết cách làm. Chỉ có tự mình mày mò mới ra được công thức tốt nhất.
Bạn nào làm thì email lại vào tnam25594@gmail.com, sẽ được add vào group Trồng Gừng cùng Tony. Bạn sẽ phải làm thật sự vì nếu chỉ có ham muốn nhất thời mà sau đó ớn quá bỏ cuộc thì sẽ bị remove ra khỏi group. Group không dành cho các bạn không thích mó tay mó chân vào đất vì sợ dơ sợ bẩn.
Hàng sau khi sx xong sẽ được hướng dẫn cách tiêu thụ, nếu không ai mua thì chở qua “đổ đống trước nhà dượng cho chừa tội ép tụi con sản xuất” như lời một bạn đe dọa, may mà chưa có đổ đống bao giờ thì dượng sẽ phát động phong trào nô nức ăn gừng với dượng. Nhé, xắn tay áo vào đi xin bao xi măng về làm đi, không nằm dài buồn vì thất nghiệp nữa. Thất nghiệp là tại mình làm biếng.
P/S: 2 con dượng phụ trách dự án là Paul, tốt nghiệp ĐH Kiến trúc và Henry, ĐH Kinh tế Tp HCM. Hào hoa phong nhã, đàn hay hát giỏi, chưa có bạn gái. Paul cao 1m80, 70kg, đẹp như tranh vẽ (vấn đề là ai vẽ). Henry cao 1m78, 72kg, đẹp như tượng thần Hy Lạp cổ đại (qua thời gian sứt mẻ cũng nhiều). Cả 2 sáng nào cũng 5h đã thức dậy hít đất cả trăm cái, chạy bộ cả mấy km với tắm rửa thay đồ đi làm. Tối về là tập võ thuật rồi đọc sách học ngoại ngữ đến khuya, giờ cuối tuần tranh thủ chăm sóc vườn gừng để làm demo hướng dẫn các bạn khác. Paul và Henry nói bạn trẻ phải trồng gừng mới được “cho nắm tay”, còn trồng gừng năng suất cao thì cho nắm luôn cái khác.

Ăn trưa cùng Tony

Lúc còn học ở Harvard, một bữa tiệc tối nọ, Tony ngồi cùng bàn với 9 người đủ mọi quốc tịch. Lúc đợi thức ăn dọn ra, mọi người nói về tác phẩm The Alchemist. Tony ngồi mà không biết nói gì vì mình chưa đọc tác phẩm đó, và cũng chưa nghe ai nói. Nhưng thấy các bạn trong bàn, từ anh người Ý đến chị người Nga, anh bạn Trung Quốc đến chị Ấn Độ, thậm chí cô bé người Chile nói cô là người thiểu số, cũng vì tác phẩm ấy mà cô đã thay đổi số phận và đến ngôi trường này, bây giờ có mặt ở sân trường Harvard.
Mọi người ngạc nhiên khi nghe Tony nói tao chưa nghe tác phẩm này bao giờ. Vì từ lúc ra đời năm 1988 đến nay, 65 triệu bản chính thức đã được bán ra, được dịch ra hầu như mọi ngôn ngữ trên thế giới. Tác phẩm chấp cánh cho hàng triệu triệu thanh niên đi tìm hạnh phúc đích thực của cuộc đời mình, tìm đúng mission của mình, và rất nhiều người thành đạt, thành công, thành nhân...đều nói tao đã biết ơn cuốn sách. Cuốn sách này được xem như là cuốn sách bán chạy nhất mọi thời đại, một số nước còn đưa vô giảng dạy phổ thông, phỏng vấn xin việc cũng hỏi ứng viên quan niệm thế nào về tác phẩm này...
Tony thấy hơi quê quê nên mới đi tìm mua đọc. Sau đó đi đây đi đó, ở các sân bay quốc tế, mới thấy thanh niên đẳng cấp ai ai cũng cầm đọc sách lúc đợi máy bay, không ngồi nghịch điện thoại. Trong đó, tác phẩm The alchemist luôn được họ đọc một cách say mê.
Ở Việt Nam, tác phẩm này được dịch với tên gọi Nhà giả kim. Các bạn hãy đến nhà sách, hoặc mua online để đọc nhé, cố gắng đọc trong 2 tuần phải xong. Đọc xong gửi email cảm nhận về tonybuoisang@gmail.com. Nên đọc sách giấy hơn là ebook. từng bước tạo tủ sách cho mình, tủ sách cũng quan trọng như tủ thuốc gia đình vậy.
Mọi bài viết cảm nhận về cuốn "quốc gia khởi nghiệp" và "nhà giả kim" đều sẽ được Tony đọc qua và phản hồi. Riêng bạn nào viết hay và có action, sẽ được Tony mời đi ăn trưa miễn phí.
Thân ái, Tony

Sunday, May 10, 2015

Thời lai phong tống Đằng Vương Các

Ở Sài Gòn có mấy quán cà phê tên là Cát Đằng, nhiều con dượng hỏi nghĩa là gì vậy. Có khi các bạn viết nhầm từ Các Đằng hay không, vì tiếng miền Nam phát âm Cát và Các là giống nhau. Nếu đúng là Cát Đằng, thì đó là một loại dây leo, còn Các Đằng tức Đằng Vương Các, gắn liền với các giai thoại của thi ca Trung Quốc thời Đường và nhà thơ Vương Bột.
Thời Đường, tức khoảng thế kỷ thứ 7 đến thứ 10, là thời kỳ cực thịnh của phong kiến Trung Hoa. Một xã hội thịnh vượng, người ta ăn no mặc ấm sung túc mới nghĩ chuyện thơ văn múa hát. Thơ trong thời kỳ này thành một trường phái riêng, gọi là Đường thi (thi là thơ, tiếng Hán Việt). Chúng ta có thể biết nhiều nhà thơ lớn của Trung Quốc và của cả thế giới trong giai đoạn này như Lý Bạch, Bạch Cư Dị, Thôi Hiệu, Đỗ Phủ....Thời Sơ Đường tức thời kỳ đầu, có tứ kiệt tức bốn nhà thơ nổi danh thiên hạ, trong đó có Vương Bột, gọi là thần thi, vì viết thơ như thần, hay không bút mực nào tả xiết. Người Trung Quốc vô cùng yêu mến Vương Bột, vì nét nho nhã thanh tao của con người ông. Tuy rất tài hoa nhưng Vương Bột lại mệnh yểu, chết lúc 26 tuổi ở Việt Nam. Chuyện kể rằng, khi Vương Bột sang thăm cha ở châu Hoan, tức Nghệ An ngày nay, bị bão số 7 ập đến (do cơ quan khí tượng thuỷ văn dự báo sai) nên ông bị đắm tàu chết, người dân địa phương đã vớt xác ông lên lập miếu thờ (thời Đường, một số tỉnh ven biển Bắc Bộ nước ta thuộc quận Giao Chỉ, Bắc thuộc, mãi đến khi nhà Đường kết thúc năm 907, 31 năm sau đó, tức năm 938, Ngô Quyền mới xác lập lại chủ quyền của nước ta). Thế mới biết, người tử tế đàng hoàng thì ở đâu cũng được yêu mến. Nếu chúng ta tìm được miếu thờ của họ Vương và trùng tu, chắc chắn sẽ là một điểm tham quan vô cùng ưa thích của người Trung Quốc nho nhã, vốn đang tôn thờ thơ ông. Giới trẻ Trung Quốc bây giờ nghiện thơ Vương Bột vì câu từ quá nhẹ nhàng, thanh thoát, khoáng đạt rộng lớn. Không thần tiên như Lý Bạch, không đời như Đỗ Phủ, thơ Vương Bột mang một nét riêng, thi trung hữu hoạ, tức trong thơ có tranh vẽ, đẹp đến nao lòng người.
Trở lại Đằng Vương Các, đây là một trong tứ lầu của thi ca, 3 lầu kia là Hoàng Hạc Lâu, Nhạc Dương Lâu và Bồng Lai Các. Lâu là lầu, còn các là gác, giống như Khuê Văn Các ở Văn Miếu. Lúc đó, viên đô sát tên là Diêm Bá Dư có mở tiệc chiêu đãi tao nhân mặc khách ở Đằng Vương Các nhân dịp tết Trùng Cửu, tức ngày 9 tháng 9 âm lịch, có mời mọi thi nhân có mặt. Nghe tin, Vương Bột, lúc đó chỉ là một cậu thanh niên 15-16 tuổi, muốn tham gia nhưng không thể nào được vì đường sá quá xa xôi, đi thuyền phải mất mấy ngày mới tới nơi. Đêm đó, Vương Bột tâm sự với một ông già rằng mình muốn góp mặt để đời biết danh mình, nhưng tỏ ý tiếc rẻ vì không thể tham gia. Ông già mỉm cười bảo chàng trai trẻ cứ chuẩn bị hành trang, nếu có thời thì khắc sẽ làm được mọi thứ. Quả thật, khi vừa lên tàu giong buồm, ngọn gió Trùng Cửu nổi lên, đưa thuyền họ Vương đến bến Nam Xương, nơi có Đằng Vương Các uy nghi toạ lạc, chỉ sau một đêm. Sau này, Tô Đông Pha viết "thời lai, phong tống Đằng Vương Các" tức thời đến, gió sẽ hộ tống mình đi đến bến Đằng Vương, là câu cửa miệng của nhiều người.
Hôm đó, ở Đằng Vương Các, đô sát họ Diêm vừa nhìn thấy thiếu niên mặt trắng họ Vương thì bĩu môi cả thước, tỏ ý khinh bỉ lắm. Con rể của họ Diêm là một người vô cùng nổi tiếng, mới ra đề "Đằng Vương Các Tự" rồi mời quan khách múa bút. Ai cũng biết ý của họ Diêm là khoe con rể hay chữ, nên không ai dám, trừ Vương Bột, do không biết nên mới sáng tác ngay. Mấy câu đầu, mọi người đều cười chế nhạo vì không có gì hay. Nhưng đến 2 câu cuối, ai nấy nghe xong đều thất sắc.
"Lạc hà dữ cô lộ tề phi
Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc"
Lạc hà là ráng chiều buông xuống, cô lộ tề phi là một con cò cô đơn đang bay. Thu thuỷ là sông nước mùa thu, trường thiên là trời rộng mênh mông, chỉ có một màu. ( "dữ, cộng" nghĩa là cùng với, chữ and trong tiếng Anh).
Chỉ với 2 câu này, thiên nhiên tươi đẹp của cả vùng Nam Xương được nổi bật lên như một bức tranh. Diêm đô sát nhào tới lắc vai chàng thanh niên trẻ, hỏi đây là ai, là ai, người phàm hay thần thi vậy. Bỗng khắc, trên trời cao, một tiếng động khinh thiên giữa bầu trời quang mây tạnh. Quan khách ai nấy tái mặt, trừ một cô gái áo hồng đang đứng dưới cành liễu. Vương Bột nhìn thấy, (còn tiếp)


Popular Posts

Blog Archive

Powered by Blogger.