Friday, July 17, 2015

Một lá thư từ miền gió Lào

"Gửi Dượng Tony
Con là sinh viên năm cuối một đại học miền Trung. Mấy hôm nay đọc báo con thấy tin nguồn máu suy kiệt, trên FB nhiều bạn đã đăng các status người thân của các bạn đã ra đi vì thiếu máu truyền.
Bốn năm đại học, nhiều lần con thấy trường tổ chức hiến máu tập thể, nhưng con chưa lần nào đi, con nghĩ đó là chuyện của ai đó. Con luôn tìm lý do như bận học, đang ốm,...để khỏi áy náy lương tâm. Thực ra vì con sợ. Con sợ mũi kim đâm vào tay, sợ nhìn dòng máu đỏ thẫm của mình chảy ra, và hơn hết vì con chưa dám cho đi.
Rồi con đọc được bài dượng kêu gọi hiến máu kèm theo link địa chỉ. Con click và thấy ở Hà Nội. Nếu là trước đây, con sẽ tặc lưỡi bảo xa vầy có muốn cũng lực bất tòng tâm. Nhưng giờ đây con thấy mình bị thôi thúc bởi cái gì đó. Con im lặng tìm thông tin về nơi hiến máu ở thành phố con đang học. May mắn con có kết bạn fb với một anh làm bên chương trình tuyên truyền hiến máu, con hỏi anh ấy và biết được địa chỉ, giấy tờ cần thiết. Con chia sẻ với vài người về việc con muốn một mình đi hiến máu tự nguyện, và họ đều nói con bị điên. Cũng là một may mắn của con khi con còn một người bạn. Con nghĩ nếu nói ra nhất định bạn ấy sẽ ủng hộ. Và đúng như vậy, bạn ấy chỉ giận vì con không nói sớm. Thế rồi hai đứa cùng nhau đi.
Dượng biết không miền Trung những ngày này nắng nóng đỉnh điểm, đường nhựa bốc hơi hầm hập và gió Lào quạt khô rát cả mặt. Buổi sáng hôm ấy, nắng khá gay gắt, lòng vòng mãi mà không thấy Trung tâm huyết học như trong địa chỉ đã được hướng dẫn, con nghĩ rằng phải chăng ông trời muốn thử thách độ chân thành của con. Con vào fb lần tìm lại sđt của anh trong clb tình nguyện con đã nhắc ở trên, anh ấy chỉ cho con ở một địa chỉ khác cách đó hơn 1km, có lẽ lúc trước anh ấy nhầm. Nhưng thật lạ, con lại rất vui vẻ nói “không sao anh à, em sẽ đi tìm chỗ mới” rồi chạy xe đi tìm chứ không cáu bẳn như ngày xưa. Sau khi làm thủ tục, chị y tá bắt đầu lấy mẫu máu của con để xét nghiệm. Dù đã tiêm phòng nhiều nhưng con vẫn căng thẳng và ngoảnh mặt đi nơi khác. Lúc chị ấy lấy máu xong, con mới thấy mình nhát gan dễ sợ, chứ có chi ghê gớm đâu. Lần đầu tiên hiến máu nên con lóng ngóng trong thao tác ngồi, duỗi tay. Chị y tá bảo con một câu khiến con rất xấu hổ: "Sinh viên mà bây giờ mới hiến máu lần đầu à". Đúng vậy, xung quanh con có rất nhiều bạn học chung trường với con đang hiến máu, gương mặt bừng lên nét hào sảng văn minh của người trẻ nước Việt mình.
Hiến xong, con chẳng cảm thấy choáng váng như con vẫn tưởng tượng. Tính đến giờ, con đã hiến máu được một ngày, chỗ mũi kim lấy máu hơi bị tím lại nhưng con thấy chẳng có hề gì. Con đã đọc bài dượng viết hôm qua, dượng viết rất đúng tâm trạng của con khi việc làm của con bị xem là ngu ngốc và điên rồ. Con cảm thấy được an ủi nhiều. Mẹ con khi nhìn thấy vết kim tiêm nơi hai cánh tay con, có lẽ mẹ đã đoán được, mẹ nhìn nhìn rồi khẽ thở dài, rồi con thấy mẹ khéo léo lấy tay quệt nước mắt. Chắc mẹ mừng vì con đã lớn, đã khôn.
Dượng à từ nay con có thể hất mặt lên trời được rồi. Con cảm ơn dượng đã giúp con sống tốt hơn với cuộc đời này. Lúc trưa xem chương trình Việc tử tế, con thấy mỗi việc tốt ta làm dù chỉ nhỏ nhoi như một hạt cát, nhưng nhiều hạt cát sẽ thành bãi biển. Con thấy cuộc đời này thật đẹp biết bao.
Giờ đây con mới thực sự hiểu câu "mỗi giọt máu cho đi, một cuộc đời ở lại ". Con thấy vui vì ở đâu đó trên đất nước Việt Nam này, có một người nhận máu của con và tiếp tục có một ngày đáng sống. Như con vậy.
Con T.
05/07/2015

Thursday, July 16, 2015

Cách ứng xử với thông tin cá nhân

Một bạn hỏi “ Thưa dượng. Con đang làm sale cho một tập đoàn, phụ trách 5 khách hàng lớn. Có lần, một người bạn học của con xin thông tin để bán hàng (bạn con bán xe ô tô), con nghĩ là 5 khách hàng này có thể mua được nên con cho số ĐT, tuổi tác, vợ con, nhà cửa…Bạn con nhắn tin, gọi điện, email rồi gửi thư đến tận nhà để chào, khiến mấy ông khách hàng con giận dữ, la con quá trời. Nếu con không chia sẻ thì bạn con nghĩ con không hào sảng, con phải nàm thao?”
Bạn thân mến. Người có tư duy, trước 1 bài toán sẽ bóc tách ra và biện luận. Ví dụ ax2 + bx + c = 0, nếu a âm thì…, nếu a dương thì…., nếu a bằng không thì…Rồi từng trường hợp sẽ xét đến b,c…Ứng dụng:
- Nếu thông tin của khách hàng rất công khai, ví dụ ông khách này làm trong 1 đơn vị kinh doanh, số ĐT được đăng trên website, catalogue, trên tờ rơi…thì con cho ai cũng được. Nếu bạn con mà mua sản phẩm của ổng thì cuộc gọi của bạn con sẽ được ông khách đấy hoan hỉ. Nếu bạn con muốn bán gì đó cho ông ấy thì cứ gọi, ông ấy sẽ có thể mua hoặc không, tùy, coi như bạn con tự tìm thông tin.
- Mọi trường hợp khác phải hỏi ý kiến của ông ấy. Nói tôi có bạn bán ô tô, muốn phone hay gặp ông, ông có đồng ý cho số không. Họ nói OK thì mình mới cho.
- Hoặc một cách thông minh hơn là mình cho số ĐT của đứa bạn cho ông khách đó. Nếu có nhu cầu, ông ấy sẽ tự khắc liên hệ. Nếu đứa bạn có hỏi thì con nói cũng đã đưa thông tin cho bên kia rồi.
Các thông tin cá nhân của người thứ 3, vui miệng chia sẻ thì khiến quan hệ mình với khách sẽ xấu đi, họ sẽ cho mình là đứa nhiều chuyện, vô duyên. Mà Tony thấy ở châu Á, nhiều người cứ bô lô ba la chuyện của người khác bất chấp người khác có cho phép hay không. Người nghe thì tò mò theo thói quen tiểu nông, đu theo hỏi miết. Người nói thì tự hào là mình biết nhiều, quen nhiều, nhằm mục đích là tăng uy tín và giá trị của mình lên. Trên FB cũng vậy, chia sẻ hay kể chuyện, bình luận đời tư của người khác là không được phép. Mình nếu biết chuyện của họ ngoài đời thì coi như “sống để dạ chết mang theo”. Người ta càng kín thông tin thì mình phải càng tôn trọng, không nên "biết cho bằng được”.
Bệnh tò mò tiểu nông đừng để dai dẳng, không trưởng thành được. Còn bạn bè đứa nào cứ hỏi các thông tin người thứ 3, thì mình nên cẩn thận. Họ sẽ buôn chuyện từ người này qua người khác, thiếu thông tin thì sẽ tự sáng tác vô cho đầy đủ. Chơi với thể loại đó mệt mỏi lắm. Nói "bạn tự tìm hiểu đi chứ mình không thích chủ đề đó".
Chia sẻ kiến thức, kinh nghiệm, trí khôn, đường học hành, đường làm ăn, lời hay ý đẹp...thì mới gọi là hào sảng. Cứ chia sẻ chuyện riêng tư của người khác thì có ngày nó quánh cho mê sảng.

Tuesday, July 14, 2015

Tiễn bạn lên đường

Hôm nay, villa de Tony tiễn 3 gia nhân sang Israel thực tập sinh nông nghiệp. Đó là bạn T-admin nhóm Chăn nuôi, bạn V-nhóm giải cứu nông sản và bạn H-nhóm Áo ấm mùa đông Sìn Hồ.
Các bạn nên nhớ, mình đi là để Học Hỏi, không phải để Kiếm Tiền. Tháng dư 1000 usd, 1500 usd...không nghĩa lý gì. Các bạn đều có trình độ ĐH và phải làm tiền lớn hơn nữa.
Các bạn nên quan sát và quan sát. Óc quan sát là phải có, nếu không, các bạn muôn đời làm người sai vặt. Óc quan sát là điều duy nhất Tony chúc các bạn có được sau 10 tháng ở đó. Đừng có nghĩ tìm cách lách luật mang thêm vài cây thuốc lá, vài bộ đồ để bán,...kiếm vài ba trăm đô chẳng là bao, người ta phát hiện ra thì các lứa sinh viên sau đi thực tập sẽ khó hơn. Nông nghiệp Israel là đỉnh cao trong thế giới hiện đại chúng ta đang sống. Tận dụng từng giây phút trong 10 tháng ở đó mà quan sát.
Nên quan sát từng mm cách họ sắp xếp, quản lý từ sân bay đến đường sá, nhà cửa, nông trại, họ trồng cây gì, luôn đặt câu hỏi Vì Sao. Nhà máy chế biến cách bao xa, cửa-tường-sân rộng cao bao nhiêu m, các xưởng bên trong có những gì, máy móc gì...cách những ông chủ Israel biến những sa mạc thành các nông trại trù phú như thế nào. Không phải "lương mày hơn tao 200 usd" hay ngủ gục trong lớp, điểm danh mới học. Học để làm thì thái độ phải khác.
Họ dạy tới 15 môn, nhiều môn cực hay, như môn sinh lý thực vật, luân canh (different crops), hay môn entrepreunership là môn doanh chủ học, tức tinh thần làm chủ DN. Tony xem qua mà ngồi thèm muốn chết, ước gì mình được trẻ lại để sang ngồi chăm chú nghe giảng những môn học tuyệt vời như thế này. Rồi mình sẵn sàng lăn lê ra nông trường lái máy cày hái nho hái chà là, vô những nhà máy phân loại đóng gói...Học để biết mà hướng dẫn công nhân, quản lý của mình về sau. Nhất định mình phải sở hữu những nông trại và nhà máy như thế.
Rất tiếc là đợt trước, nhiều bạn học xong về chỉ khoe với nhau để dành được trăm triệu, mua được chiếc xe SH, chả nhớ đã học cái gì hay chỉ muốn "làm công ăn lương" mãi mãi. Rồi nhạt nhoà, không có dấu ấn gì. Rất uổng vì tâm thế các bạn đi là để kiếm tiền, chỉ là xuất khẩu lao động chứ không phải thực tập sinh.
Muốn khởi nghiệp, thiên tài sẽ tự nghĩ ra cái hoàn toàn mới để làm. Người thường thì học lóm, học nghề rồi mở. Phần lớn chúng ta theo cách 2. Học nghề từ người nước ngoài là cách tốt nhất để khởi nghiệp, hướng đến thị trường có 7 tỷ người của hơn 200 quốc gia. Chỉ khoảng 30 quốc gia là sản xuất mọi thứ cho 170 quốc gia còn lại nhập khẩu.
Nên thị trường còn mênh mông, mênh mông....
Chúc các bạn lên đường mạnh khoẻ.

Cập nhật tiến độ

Hôm nay một khách hàng phản ảnh rằng ông gửi mail cho nhân viên hãng Phượng Tím hỏi về bao bì phân bón mới, cả tuần không thấy trả lời. Ổng phải gửi lại, nhắc nhở lần thứ 3 mới được phản hồi là tuần sau sẽ có. Tony hỏi tại sao không trả lời ngay thì bạn nói "vì chưa có thông tin gì để trả lời cả. Em đang chờ bên thiết kế xong rồi mới báo họ". Hỏi vậy chừng nào có, bạn nói "thứ 4 tuần sau". Hỏi đã báo khách chưa. Nói dạ chưa. Để thứ 4 có rồi báo luôn.
Đây là cách tiếp cận SAI. Hoàn toàn SAI. Khi mình tiếp nhận một thông tin, một câu hỏi, ĐỌC XONG phải lập tức TRẢ LỜI. Chưa có câu trả lời chính xác cho việc đó thì sẽ báo "Em đã tiếp nhận thông tin. Em đang hỏi lại bên ABC. Dự kiến sẽ báo lại cho anh vào thứ 4 tuần sau". Rồi gọi ép bên ABC có vào thứ 3 cho nó chắc, có kết quả sớm hơn sẽ khiến khách vui lòng hơn là trễ. Sau đó mình sẽ phải mở sổ ra, ghi chú vào sổ để theo dõi, đến ngày thứ 2 tuần sau sẽ gọi bên thiết kế hỏi "đã xong chưa em, mai phải nộp cho tui đó nha" để nhắc nhở. Cách làm này sẽ khiến mọi thứ trơn tru, vận hành đúng tiến độ.
THÔNG TIN TIẾP NHẬN PHẢI PHẢN HỒI NGAY, PHẢI CHO NGƯỜI TA BIẾT HẠN CHÓT XONG VIỆC. VÀ HÀNG NGÀY, NẾU ĐƯỢC, CẬP NHẬT TIẾN ĐỘ CHO NGƯỜI TA- đó là cách làm chuyên nghiệp.
Phải cập nhật tiến độ xử lý công việc cho các bên liên quan như cập nhật status trên Facebook ấy.
Chuyên nghiệp là PHẢI chủ động trong mọi thứ. Để người khác nhắc nhở, hỏi han, xem tới đâu rồi thì mình là đứa kém cỏi. Giỏi dở chỉ cách có gang tay. Lương 1000 USD hay 200 USD hay xin việc miết không ai cho cũng chỉ có chút xíu vậy thôi.

Sunday, July 12, 2015

Một bài văn hay

Sáng nay TnBS nhận được 1 bài văn viết rất hay, rất sâu sắc của một bạn trẻ. TnBS xin trích đăng và mong các bạn hãy đọc thử 1 lần để cảm nhận suy nghĩ của giới trẻ trong xã hội ta như thế nào nhé
--------------------------------------------------------------------------------
Đề bài:
"Đọc tài liệu sau đây rồi làm bài:
Ngày 29 tháng 4, ông Thượng bỏ quên chiếc điện thoại di động đắt tiền trên xe tắc-xi. Ông liền gọi điện theo số máy của mình, đối phương vừa nghe xong liền cúp máy luôn. Một lát sau, ông Thượng dùng ĐT khác gửi tin nhắn bày tỏ, muốn "mua lại" chiếc máy của mình với giá 2000 NDT. Một tiếng đồng hồ sau, ông Thượng nhận được tin hẹn để trả lại chiếc điện thoại di động cho ông từ chính số máy di động của người thanh niên đó. Khi ông Thượng đến gặp, ông muốn trả tiền để cảm ơn, thì anh ấy đưa lại máy cho ông xong quay lưng đi luôn. Sau khi nghe ông Thượng kể lại, phóng viên gọi điện cho anh thanh niên thì nhận được câu trả lời như sau: "Lẽ ra tôi không có ý định trả lại điện thoại đâu, nhưng sau khi xem các tấm ảnh và nội dung tin nhắn trong máy, phát hiện chủ máy di động này vừa quyên góp một khoản tiền lớn cho khu vực động đất Lư Sơn, tôi rất cảm động. Tôi không thể thấy lợi mà quên nghĩa, không thể đối xử với tình thương bằng lòng tham của mình. Tôi cũng phải có lòng chân thành và tình thương nhiều như ông Thượng vậy" ( Đề thi tuyển sinh ĐH Trung Quốc năm 2013)
Bài làm:
Mỗi con người tồn tại trên quả đất đều đang nhận về mình rất nhiều, từ tia nắng ấm áp của ngày mới đến giọt nước ngọt mát lành, từ khí trời trong veo đến cơn gió dịu nhẹ. Chúng ta nhận nhiều từ tự nhiên và cũng nhận nhiều từ những người khác. Nhưng đến khi cho đi, thì lại rất khó khăn.
Con người bản năng luôn nghĩ đến mình trước nhất, như lời một bài hát “cuộc đời khi có cho không, rồi khi túng thiếu, hỏi người có đòi được không?”. Dân gian xưa thậm chí còn nhắc nhở nhau đừng vội giúp đỡ kẻ khác, vì con người là giống bội bạc, “cứu vật, vật trả ân - cứu nhân, nhân trả oán”. Hay tư tưởng “người không vì mình, trời tru đất diệt” nên cả đời chỉ vì bản thân mình.
Nhưng tôi tin rằng lúc thốt lên lời cay đắng như vậy chắc ông bà ta cũng chỉ giận lẫy nhất thời thôi, vì rồi ông bà lại nhắn nhủ nhau phải biết sống vì người khác, phải “thương người như thể thương thân”, phải biết cho đi, “làm phúc cũng như làm giàu”.
Tại sao chúng ta lại phải biết quảng đại, chia sẻ, cho đi?
Bởi vì “không có ai nghèo vì cho đi cả” (Anne Frank). Ngày chúng ta cất tiếng khóc chào đời để đến trái đất này, chúng ta chỉ là một đứa bé không có gì. Ngày nhắm mắt ra đi, chúng ta cũng vậy. Kể cả nếu người được ta giúp có vô ơn, bội bạc thì ta cũng chẳng nên phiền muộn, hãy xem như ta có thêm bài học, để sau này ta biết phân biệt được đâu thật sự là người ta nên giúp, cần giúp (street smart). Đã làm từ thiện thì không tính toán chi cho đầu óc nó hẹp hòi. Một khi đã chọn tin một nơi để gửi tiền, gửi công, gửi sức vào, thì không nên theo dõi “họ dùng tiền có đúng mục đích không, chạy theo dò xét, nghi ngờ”. Bạn có quyền từ chối. Một khi đã làm rồi, thì phải có lòng tin. Hãy “quên” khi “cho” để được an nhiên, vui vẻ. Đó là sự hào sảng mà người đẳng cấp mới có.
Tới đây, tôi xin chuyển hướng kể lại một câu chuyện đọc được hồi bé
Có một tên cướp đi vào một ngôi làng nọ. Nó ẩn vào nhà vị bác sĩ duy nhất trong làng, (người mà nó tin rằng rất giàu có), dự định đến khuya sẽ nắm đầu ông bác sĩ và bắt ông nói ra chỗ cất những của cải quý giá, rồi sẽ giết ông để giữ bí mật. Đêm ấy, đột nhiên có điện thoại từ người thân của một đứa trẻ đang bệnh rất nặng từ làng bên cạnh cầu cứu bác sĩ. Lúc ấy là vào mùa đông, trời đổ tuyết rất lớn, mưa gió bão bùng, làng đứa trẻ bị bệnh lại cách xa một quả núi, đi đến đó nhiều nguy hiểm trên đường, mà trời đã quá khuya, trong khi ông đã có một ngày quá mệt mỏi.
Gác điện thoại, ông bác sĩ thở dài đi đến giường nghỉ. Nhưng rồi ông lẩm bẩm mình không đi bây giờ lỡ đứa trẻ có thể chết thì làm sao. Vậy là lấy lại tinh thần, ông mặc thêm áo, cầm theo cây đèn bão. Rồi ông mở cửa, ra đi. Dáng ông liêu xiêu trong gió tuyết. Sáng hôm sau khi ông bác sĩ trở về, tên cướp đón ông ngay trước cửa nhà, sụp xuống dưới chân ông: “Ông có biết tôi chờ ông suốt từ đêm qua tới giờ không?”
“Xin ông vào nhà để tôi khám bệnh cho ông.” – Bác sĩ đáp lại.
Tên cướp nói: “Không phải thế. Tôi là một tên cướp. Đêm qua tôi đã ẩn nấp trong nhà ông. Tôi muốn bắt ông khai ra chỗ giấu của cải và sẽ giết ông. Nhưng hôm qua giữa trời gió tuyết ông đã bất chấp nguy hiểm đi chữa bệnh cho người ta. Tôi đã rất xấu hổ vì định làm hại một người như ông. Khi ông ra đi trong đêm, ông không chỉ cứu đứa trẻ làng bên kia, mà còn cứu chính bản thân ông. Và ông biết không, ông còn cứu cả tôi nữa”.
Thật may cho ông bác sĩ và ông Thượng vì cả tên cướp trong câu chuyện trên và anh thanh niên được kể trong đề bài đều “không thể đối xử với tình thương bằng lòng tham của mình”. Sự may mắn ấy của một con người không phải đến một cách tình cờ mà nó được tích lũy bởi lòng chân thành và tình thương của họ. Tình yêu thương thì có thể lay động cả đất trời.
Chúng ta bất kể giàu nghèo, sang hèn đều gắn kết với nhau chính nhờ sự cho đi. Sự cho đi của những Bill Gates, Warren Buffet thường vĩ đại và có thể thay đổi thế giới. Chúng ta có thể không (hoặc chưa) làm được những điều lớn lao như họ, nhưng chúng ta vẫn có thể cho đi bằng những điều nhỏ bé hằng ngày. Đó có thể đơn giản là nụ cười với người bán hàng, một lời cám ơn chân thành với người lao công trên phố, là biết chia sẻ công việc nhà, là biết xếp hàng, biết bỏ rác vào thùng, biết xách hộ cái giỏ nặng của phụ nữ mang bầu, biết nhường ghế cho một cụ già trên xe buýt…Những khi có thể, chúng ta nên làm những việc rất nhỏ, vậy thôi. Nếu tất cả mọi người đều biết sống cho đi, ắt hẳn tất cả sẽ nhận lại thiên đường, ngay giữa thế gian này.
Người ta sẽ nói tôi trẻ con. Đời cứ đâu phải màu hồng. Nhưng tôi thì nghĩ khác. Bút màu trong tay, ai cũng có quyền tự tô màu cho cuộc đời của riêng họ.
Kết thúc bài viết, tôi xin kể về câu chuyện hai cái hồ ở Palestine.
“Người ta bảo ở bên Palestine có hai biển hồ. Biển thứ nhất gọi là biển Chết. Đúng như tên gọi, không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển hồ này. Nước trong hồ không có một loại cá nào có thể sống nổi mà người uống cũng bị bệnh. Không một ai muốn sống ở gần đó. Biển hồ thứ hai là Galilê. Đây là biển hồ thu hút khách du lịch nhiều nhất. Nước ở biển hồ lúc nào cũng trong xanh mát rượi, con người có thể uống được mà cá cũng có thể sống được. Nhà cửa được xây cất rất nhiều ở nơi đây. Vườn cây ở đây tốt tươi nhờ nguồn nước này...
Nhưng điều kỳ lạ là cả hai biển hồ này đều được đón nhận nguồn nước từ sông Jordan. Nước sông Jordan chảy vào biển Chết. Biển chết đón nhận và giữ lại riêng cho mình mà không chia sẻ, nên nước trong biển Chết trở nên mặn chát. Biển hồ Galilê cũng đón nhận nguồn nước từ sông Jordan rồi từ đó mà tràn qua các hồ nhỏ và sông lạch, nhờ vậy nước trong biển hồ này luôn sạch và mang lại sự sống cho cây cối, muôn thú và con người.
Một ánh lửa chia sẻ là một ánh lửa lan tỏa. Đôi môi có hé mở mới thu nhận được nụ cười . Bàn tay có mở rộng trao ban, tâm hồn mới tràn ngập vui sướng.
Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ cho riêng mình .“Sự sống" trong họ rồi cũng chết dần chết mòn như nước trong lòng biển chết”.

Popular Posts

Blog Archive

Powered by Blogger.