Thursday, May 21, 2015

Cách giảm lượng xe máy đậu trước quán ăn cửa hàng.

Một quán cà phê mang đi (take away) ở Ý có sáng kiến in các câu nói hay, các câu nói đổi đời (best quote) của nhiều danh nhân lên ly cà phê. Họ nhận thấy khi người ta ngồi đăm chiêu nhìn ly cà phê, lúc đó một câu nói nào đó có thể gợi cho họ ra nhiều ý tưởng mới. Họ có thể in ra giấy để dán lên ly lúc nhân viên rảnh rỗi. Hoặc in cố định vào ly sành sứ thuỷ tinh. Lúc không có khách, nhân viên sẽ dán lên ly hoặc dọn dẹp lâu chùi từng mm quán để lúc nào cũng có việc để làm.
Họ cũng có chương trình đổi vé xe buýt để giảm giá, ví dụ 10 vé xe buýt sẽ được giảm 30%, điều này hạn chế lượng xe cá nhân đậu trước quán chật chội. Thậm chí đưa 30 vé họ free cho 1 ly cà phê Americano thơm ngon tuyệt. Nhiều cửa hàng thức ăn nhanh và cửa hàng quần áo, siêu thị...dùng giải pháp này khiến doanh số tăng vọt và giữ ở mức cao.
Ở các thành phố lớn của Việt Nam, các bạn chủ quán, cửa hàng, công sở... có thể áp dụng cách này để giảm lượng xe máy đậu ken đặc trước quán, cửa hàng, công ty, giúp mặt tiền mình thoáng đãng, lúc nào cũng đông khách. Ai đi xe buýt là được ưu đãi khủng.
Hình ảnh các cô cậu tai đeo nghe nhạc nhảy lên xe buýt trông thật đáng yêu.

Tôi là ai?

Hôm bữa dự thi mứt thanh long có 1 bạn gái nói con mới lớp 11 thôi, gia đình lo cho sang Mỹ học cấp 3 nhưng nửa đường thì hết tiền, nên con phải về. Nhưng bạn ý định xong 12 thì sang lại Mỹ, lần này quyết tâm lấy học bổng để gia đình khỏi lo lắng. Với các bạn muốn giật học bổng quốc tế, Tony giúp các bạn tí xíu. Nhưng chỉ là định hướng, còn lại các bạn tự lực nghen.
Ở Mỹ, nếu muốn vô ĐH nói chung (college), hạc sinh phải có điểm SAT 1, reasoning test, một số nước gọi là tú tài bán. SAT 1 sẽ kiểm tra khả năng suy luận, viết, toán cơ bản…để xem đứa đó có đủ trình độ nhận thức để làm sinh viên không. Bắt đầu làm, bài viết nó chạy ra, ví dụ 25 phút, đồng hồ cát trừ dần thời gian, xong thì bấm nút NỘP BÀI. Đề dễ ẹt, ví dụ: số tiếp theo là số mấy: 2,4,6,…nếu mình hẻm biết điền vào số 8 thì thiếu I-ốt quá, cho về quê bán phân phượng tím. Hoặc coi cái mẫu thư xin việc mà không biết có bao nhiêu lỗi chính tả trong đó, thì không làm sinh viên được, toàn là kiến thức nền, hầu như ai cũng biết nếu được học qua. Một năm thi SAT tới 6 lần, cứ 2 tháng 1 kỳ nên bạn nào chưa tự tin thì để đợt sau, chả căng thẳng gì. Nộp SAT1 và tiền, thế là trường nó nhận. Thường là các trường đào tạo theo hệ ứng dụng, nó chỉ cần như vầy.
Còn muốn vô ĐH hàn lâm, tức University, học sinh phải có thêm điểm SAT 2, subject test (tú tài toàn) là điều kiện cần. SAT 2 kiểm tra các kỹ năng toán lý hóa sinh sử địa, tới 18 môn, cũng trắc nghiệm online, độ khó tăng dần để phân loại. Để vô ĐH top, SAT 2 phải từ 2000 điểm trở lên, nhưng với sinh viên Việt Nam thì dễ như trở bàn tay, có bạn gì ở trường Trần Đại Nghĩa Tp HCM thi đạt 2390, còn thiếu 10 điểm nữa là tối đa. Rất nhiều nước bây giờ dùng kỳ thi SAT để tuyển sinh, vì thi online không tốn kém gác thi chấm thi này nọ.
Vô ĐH nổi tiếng hoặc muốn có học bổng để khỏi tốn tiền cha mẹ, HS phải có thêm bài luận, tức điều kiện đủ. Hồi xưa Tony cũng viết bài luận với nhan đề “Tony-không chỉ là đôi mắt đẹp” mà được Há Vợt nó nhận (có kèm theo hình bận quần bơi đỏ, cầm trái táo đỏ bên bờ hồ). Mình có lợi thế gì là phải trưng ra hết. Ví dụ biết chơi đàn, bơi lội, võ thuật, từng sản xuất kinh doanh, từng cứu trợ, từng tham gia từ thiện xã hội, từng dạy cho trẻ em đường phố…nói chung là đứa nào sống đẹp là được nhận hết, nên muốn vô mấy ĐH nổi tiếng, các bạn trẻ phải sống đẹp với cộng đồng. Còn đứa nào chỉ Học và Học thì thôi, không có cửa vào ĐH top. Kiểu cha mẹ nói để mẹ rửa bát cho, con chỉ việc ngồi vào bàn giấy và học, thì dù SAT 2 có 2400, cánh cửa Harvard cũng hãy rất xa vời.
HS Trung Quốc hay xin tài liệu kiểu “500 bài luận vào trường X thành công” về tham khảo, nhưng tỷ lệ nhận thấp nhất vì câu nào cũng mang dấu ấn của ai đó. HS châu Âu được nhận với tỷ lệ cao nhất vì họ tự viết. Giám khảo họ có phần mềm anti-plagiarism (chống đạo văn), cập nhật liên tục. Bài của người nổi tiếng như Tony Tèo họ cũng dịch qua tiếng Anh, cập nhật. Mình mà bắt chước, kiểu “nước mắt lăn dài trên gương mặt thanh tú” thì họ biết ngay câu này là của Tony, nếu hẻm có ghi trích dẫn là quăng hồ sơ mình vô thùng rác. Nên các bạn phải soáng tộ. Nhớ nghen, phải soáng tộ.
Điểm thi SAT tới mấy ngàn điểm nên việc đánh giá chính xác hơn thang điểm 10 hay 20. Bây giờ SAT1, SAT2 nhiều nước áp dụng, mỗi nước có cục khảo thí sẽ xây dựng bộ đề riêng của mình. Các nước Sing, Mã, Phi, Thái…đều đã áp dụng cả. Giờ internet kéo về tận thôn xóm, bạn trẻ nào chả biết sử dụng máy tính, nên thi trắc nghiệm online kiểu vầy cho nhanh, từng huyện, từng tỉnh tổ chức luôn cho nó tiết kiệm. Khỏi có chuyện quay bài ném phao…vì riêng việc mở tài liệu hay nghe người khác chỉ bài, đồng hồ nó tự động chạy qua bài khác, điểm còn thấp hơn mình tự suy nghĩ, tự đánh máy. Trường ĐH lớn thì xét thêm bài luận để xem đứa trẻ này có chí lớn không, có thể gọi điện hay skype phỏng vấn online để tránh trường hợp ngáo ngơ bắt ớn mà bài luận thiệt hay do bố mẹ viết giùm.
Các bạn tự rèn luyện kỹ năng viết luận để áp-lai vô mấy trường nổi tiếng thế giới nhé. Tiêu chuẩn min 250 chữ, max 650 chữ. Chỉ một topic quen thuộc của mọi cánh cửa ĐH lớn “Tôi là ai. Who am I”.
Các hãng như Coca Cola, Boeing, P&G, Morgan, Citibank,…khi tuyển thực tập sinh quản trị (tức hạt giống lãnh đạo của hãng sau này) sẽ yêu cầu viết 1 bài mới “Who am I”. Họ sẽ xin lại bài luận cũ của năm 18 tuổi và xem dấu ấn đào tạo đã khiến bạn khác biệt như thế nào sau 4 năm.
Ở hãng Phượng Tím, mỗi đợt tuyển dụng, Tony phỏng vấn 10 bạn, tốt nghiệp toàn Bách Hóa, Ngại Thương, Kinh Tuế, thì đến 10 bạn không trả lời được câu hỏi “Tôi là ai”. Nói tưởng anh ra đề sin cos ô mê ga tê cộng phi thì tụi em giải được chứ hỏi vậy sao tụi em biết.
Ngồi phỏng vấn, tới câu hỏi "Tôi là ai", cả chục đứa nhìn nhau "ủa tao là ai mậy?"


Tuesday, May 19, 2015

Bệnh "Ham Hiểu Biết"

Hôm bữa một bạn gửi mail cho ad nói mình đang sinh hoạt trong clb doanh nhân của một tỉnh nọ, có bữa cả chục người gặp nhau ngoài ăn uống chỉ toàn thảo luận Tony Buổi Sáng là ai, xấu hay đẹp, có người nói là phụ nữ, có người nói là ông già, có người nói là một nhóm người....bàn tán đến hết giờ, không bàn chuyện làm ăn gì cả. Trong khi việc biết rõ về nhân thân như vậy chẳng để làm gì, thay vì nghe giọng hát thì đi vào đời tư ca sĩ khai thác từng chi tiết vợ chồng con cái xe cộ...
Nếu người ta muốn mình biết thông tin gì, cứ yên tâm là người ta sẽ nói rõ. Còn bằng không thì mình cũng hay tôn trọng, đừng HAM HIỂU BIẾT mấy cái nhảm nhí này, tính tò mò này sẽ khiến mình thành người nhiều chuyện.
Lớp cũ của ad có một bạn tên H, cả lớp đặt là "H hỏi". Vì cái gì cũng hỏi, bạn tới từng nhà coi gia cảnh có đúng như khai báo không, ai làm gì lấy ai bỏ ai...bạn đều nắm trong lòng bàn tay. Cứ lâu lâu, bạn lại chat facebook với ad là sao không có thông tin gì mới, mày vẫn cặp với cái Lan ấy nhỉ, lương hôm trước 7 triệu bữa nay được bao nhiêu rồi, bà sếp mày còn đi chiếc Camry không,...
Phải công nhận là bạn cũng có trí nhớ xuất sắc. Thông tin 1 bạn nào đó lỡ khai ra, Hữu sẽ ghi nhớ và triển khai với bạn khác, thỉnh thoảng có thông tin còn thiếu, bạn sẽ tự điền vô cho nó thành câu chuyện trơn tru.
Thế mới biết, thói tiểu nông tò mò này không dễ dứt bỏ ngày một ngày hai, dù H đã học lên thạc sĩ và chuẩn bị làm nghiên cứu sinh.
Bạn có còn bệnh này không?
H là Hữu đó, ad bị bênh giấu đầu lòi đuôi.

Luyện tiếng Anh ở Philippines nếu học mãi ở VN không được

Nhiều bạn gửi mail nói mình học tiếng Anh mãi không được, dù rất nhiều khóa, nhiều thầy, nhưng qua Philippines học có 1 tháng mà lên ầm ầm, nhìn cái ly nước cũng nghĩ từ tiếng Anh trước từ tiếng Việt, tạo thành phản xạ lưu loát, từ đó đâm ra đam mê ngoại ngữ.
Philippines là nước láng giềng, cách nước ta có cái bể. Hàng xóm này là trùm tiếng Anh ở châu Á do cổ họng của họ được trời phú khả năng bắt chước nói tiếng Anh như Mỹ, hát lại rất hay. Nếu bạn có vài ba chục triệu, nên đến đây để học. Nó bắt học ác lắm,từ mờ sáng đến khuya, ăn cũng nói, tắm cũng nói...
Rất nhiều du học sinh Hàn Quốc, Nhật Bản đang không biết tiếng Anh hoặc lèo tèo kiểu dạy toàn văn phạm của giáo dục nước họ, chỉ sang đây 3 tháng mà IELTS từ 5.0 trở thành 7.0 luôn. Chi phí 3 tháng cũng chỉ vài ba ngàn USD, 1 tháng cũng có, 1 năm cũng có khóa. Người đi làm Hàn Quốc, Nhật Bản, Trung Quốc lâu lâu off 1 tháng, qua đây rèn tiếng Anh cho lưu loát, còn người Mỹ/Úc thì qua dạy...Các bạn xem lượng khách đến đây sẽ rõ.
Các bạn search “học tiếng Anh ở Philippines” hoặc “study English in the Philippines” sẽ tìm ra trung tâm phù hợp túi tiền và thời gian của mình.
Có tiếng Anh thì có cơ hội tiếp cận mọi thứ với thế giới bên ngoài. 50 tuổi học vẫn lưu loát như thường, vì chỉ là 1 ngôn ngữ, không khó như các bạn nghĩ. Về ứng dụng buôn bán quốc tế, đón đưa khách du lịch, xuất khẩu...cái gì cũng kiếm được nhiều tiền. Về xuống sân bay mẹ già ra đón, mình Hello mommy cho bà ngạc nhiên chơi. FB status viết tiếng Anh luôn cho Tây nó follow.
Hạc hạc hạc. Sống lại đời sinh viên nào. Mà du hạc sinh mới ghê.
“Bài ca sinh viên ta hát
Có nắng ấm ban mai ửng hồng
Tuổi sinh viên theo năm tháng
Trang giấy trắng ước mơ tràn đầy
Hàng me đang thay lá mới
Cất tiếng hát bay cao trời mây
Đàn chim hôm nay đã lớn
Ta vẫn nhớ mãi sân trường này
Tới những chân trời mới
Kìa Tổ quốc biết bao tươi đẹp
Tới những công trình mới
Dệt nên những ước mơ cho đời
Ta yêu một ngày mai
Bàn tay ta biến sông thành điện
Đi đi nào bạn ơi
Dệt lên những ước mơ cho đời”.


Monday, May 18, 2015

Thông báo tuyển tình nguyện viên quốc tế

Trại thực nghiệm của một ĐH nông nghiệp ở Thuỵ Điển có nhờ Tony xét tuyển 5 tình nguyện viên sang thực tập 6 tháng cho họ, mọi chi phí đều được đài thọ. Công việc hàng ngày là lao động chân tay như trồng hoa, đo nhiệt độ độ ẩm, tưới nước bón phân, ủ phân vi sinh, vắt sữa bò và làm phô mai sữa chua, dọn dẹp lau chùi phòng thí nghiệm, xưởng chế biến rau củ quả. Họ sẽ đào tạo để nắm vững các kỹ thuật trong nông nghiệp công nghệ cao và công nghệ sau thu hoạch. Chương trình sẽ hoàn thành khi mùa đông đến và các bạn phải về nước. Các bạn có thể đi chơi các nước châu Âu trong khối EU trước khi về.
Điều kiện xét tuyển:
1. Phải tham gia các đợt tình nguyện của Tony phát động năm ngoái như áo ấm mùa đông, giải cứu nông sản
2. Chờ nhận bằng tốt nghiệp hoặc đã tốt nghiệp bất cứ một đại học hay cao đẳng
3. Có chứng chỉ ngoại ngữ IELTS từ 6.5 trở lên mới được xét tuyển visa (đã có chứng chỉ rồi vì chương trình phải đi ngay).
4. Biết làm việc nhà, không lóng ngóng xớ rớ trong lao động với các tình nguyện viên quốc tế khác.
Bạn nào đủ đk trên liên hệ lại với Tony, nhớ có thư xác nhận của trưởng nhóm là bạn có hoạt động tích cực trong nhóm, hào sảng nghĩa tình, biết lao động chân tay và không ngại khó ngại khổ khi tham gia chương trình năm ngoái. Các bạn chưa có chứng chỉ ngoại ngữ thì phải tích cực học, tập gym chạy bộ, làm việc nhà, rèn luyện thể lực để tham gia xét tuyển các đợt tiếp theo. Hiện rất nhiều độc giả người Việt đang làm việc ở các trường ĐH nước ngoài, các tập đoàn lớn nhờ Tony xét tuyển trợ tá cho họ, Tony ưu tiên các bạn đã từng làm công tác tình nguyện. Vì người dám bỏ thời gian làm việc có ích cho người khác thì xứng đáng được thưởng bằng các chuyến du lịch học tập ở nước ngoài, với tâm sáng đó họ sẽ lại giúp đỡ cộng đồng. Các bạn lưu ý muốn xin học bổng hay bất cứ chương trình gì, chỉ có bảng điểm thành tích học hành thôi sẽ không đủ, các bạn phải có hoạt động xã hội, thiện nguyện, lao động chân tay thể dục thể thao để cơ thể cân đối khoẻ mạnh vì nước ngoài họ sợ nuôi bệnh mình lắm.
TnBS

Mũ che tai cho thị trường xứ nóng

Hôm bữa ad đi Singapore tham dự một hội chợ triển lãm, có 1 doanh nghiệp của Trung Quốc tham gia trưng bày các loại mũ chuyên che tai, che gáy, thấy khách bu đông lắm. Ad bèn lê la lại hỏi, cũng dùng nhan sắc của mình cưa kéo cô chủ tên là Li, thì cô Li cho biết là thị trường các nước vùng xích đạo (Indo, Malay, Singapore, Thailand, Srilanka, India, châu Phi, châu Mỹ la tinh…) rất cần loại mũ này, vì tác dụng chống nóng, chống say nắng….nhưng rất lạ là không doanh nghiệp địa phương nào làm, họ phải nhập khẩu từ Trung Quốc. Cô Li còn khoe là 2 ngày hội chợ mà đã ký được 4 container hàng xuất cho Sing và Malaysia. Cô tham dự các hội chợ may mặc thời trang để kiếm đơn hàng, và xưởng sản xuất của cô ở Quảng Châu có 300 công nhân.
Ad về tìm ở chợ Bến Thành thì không thấy bán, mà đây là một nhu cầu rất lớn cho khách du lịch.
Chia sẻ với các bạn trẻ, tự brainstorm đi nào. Làm chủ xí nghiệp may mũ xuất khẩu mang tên mình đi nhé, chuẩn bị gia nhập CLB May Mặc cùng Tony vì dạo này Tony en mẹc xấu quá...

Sunday, May 17, 2015

Bệnh ngày thứ 2

Trong tiếng Anh có chữ Monday Blues, nghĩa là bệnh ngày thứ hai. Blues đọc giống như chữ màu xanh dương, nhưng có thêm s, có nghĩa là xuống tinh thần, down spirit.
Cơ thể chúng ta quen với 2 ngày cuối tuần, ai mà phá sức ăn chơi thì ngày thứ hai với họ càng thêm mệt mỏi, thường họ uể oải, hẻm muốn làm việc. Nên dù là một nhân viên hay một quản lý, lấy lại đà làm việc là một nghệ thuật và kỹ thuật.
Tốt nhất là làm the weekly report, tức báo cáo tuần vào đầu sáng, tức họ gom to-do list của các ngày cũ, tự viết lại báo cáo tuần qua, và bắt đầu tuần tự thực hiện việc chưa làm xong, dang dở, thêm các việc mới.
Người Sing hay Nhật, ngoài the weekly report họ sẽ có buổi họp ngắn khoảng 30 phút vào sáng thứ 2, ai cũng ly cà phê (loại arabica) trên tay, quản lý sẽ truyền lửa đầu tuần mới cho họ. Chúng ta phải, chúng ta sẽ...chiếm các đỉnh núi cao.
The weekly report là cái bắt buộc mọi người phải làm, nhân viên sẽ có thói quen lười biếng, hoặc nói để chút nữa, chiều nay, hoặc thứ 3...nhưng mình đừng chấp nhận nhé. Không thoả thuận (compromise) với tính xuề xoà kiểu tác phong nông nghiệp cũ.
Ép làm, bắt buộc làm. Ai không làm thì dồn vô 1 góc, nói năng suất lao động chỉ bằng 1/15 Singapore thôi, mà còn lười biếng là sao? Em phải nghe lời anh, phải nghe lời chuỵ...
Còn nếu mình là nhân viên, đưa mình vào kỷ luật, tự trọng, không chờ nhắc nhở. Ai biếng kệ họ, mình cứ quần quật, quần quật...


Popular Posts

Blog Archive

Powered by Blogger.