Thursday, July 9, 2015

Tony và chứng khoán

Thế rồi Tony cũng quyết định tham gia thị trường chứng khoán. Tony đi đâu là có 1 lực lượng fan hâm mô đông đảo bu theo. Fan cầm nào ảnh, nào hoa, nào gấu bông và la hét ỏm tỏi
Hồng Công, ngày....tháng....năm...
Nhà đầu tư Tony hùng hổ tiến vào sàn, 2 tay gạt hết các nhà đầu tư nhỏ lẻ khác. “Dang hết ra, hãy để tôi giao dịch”, vừa nói, tay anh ấy thoăn thoắt viết lệnh mua và bán. Cả sàn hồi hộp dõi theo từng động thái của nhà đầu tư Tony. Hôm nay nhà đầu tư Tony đã tung 50 HKD vào thị trường, lập tức chỉ số HK Index tăng 2 điểm. Bên ngoài cổ động viên rú lên từng hồi, nhưng chẳng có sáng tạo gì, cứ hai câu "Tony cố lên" và "Tony vô địch" hô miết.
Thâm Quyến, ngày...tháng...năm
Nhà đầu tư Tony lại đến sàn. Áo đuôi tôm sang trọng. Có mấy fan chạy theo nâng vạt áo. Nhưng. Bảng điện tử đỏ rực. Cả sàn hốt hoảng. Một số nhà đầu tư tháo chạy. Nhà đầu tư Tony vấp chân gục ngã trên sàn.
Thượng Hải, ngày...tháng...năm
Nhà đầu tư Tony lại tiếp tục bơm cho thị trường chứng khoán thêm 50 RMB. Thị trường lập tức lại khởi sắc. Nhưng không lâu sau đó, Tony bị bịnh cảm cúm không giao dịch nên thị trường đóng băng trở lại.
Nhật báo lá cải ( cải bẹ xanh chứ hẻm phải cải ngọt) ở Hồng Công lẫn đại lục suốt ngày đăng các tít bài rất câu khách, đại loại như ” có hay không mối quan hệ giữa nhà đầu tư Tony và các chỉ số Index?”, "Không quan tâm lạm phát, anh ấy lại đến sàn”, ” bạn sàn của Tony là ai” hay ”Tony trả lời phỏng vấn: chơi chứng khoán thành công, cần ăn gì vào buổi sáng..”
-------------------------------
Bài này viết năm 2003, lúc còn học tập và làm việc ở Hồng Công.

Sunday, July 5, 2015

Nói khéo

Hồi hãng Phượng Tím mới mở, Tony tuyển được hai đứa nhân viên, một đứa làm 1 bán thời gian, đứa kia là sinh viên thực tập. Vì công ty nhỏ nên mình làm sếp cũng chỉ chạy chiếc Wave alpha màu đỏ chói chang, có lần đi nhậu về cầu Thị Nghè té trầy xước hết. Đâu có tiền nên rào tấm ván ép thành cái phòng cho Tony ở trọ phía sau, công ty làm phía trước, có máy lạnh nhưng không dám bật, nóng muốn chết.
Một buổi sáng, thằng bán thời gian vào làm và nghe điện thoại. Đầu dây bên kia muốn gặp Tony để bàn thảo một cái hợp đồng, nó nói: "Dạ chút chị gọi lại chứ Tony đang ngủ nướng giờ chưa dậy". Trời ơi, mình nằm trong phòng mà muốn ra dzộng nó một cái quá, vì đang ở trần mặc quần đùi và chưa quánh răng rửa mặt chứ không thì toi mày rồi nha con. Sau đó thì mình ra dặn là bữa sau ai gọi, thì phải: "Good morning, may I help you" trước, sau đó nói khéo là Tony đi ra ngoài, vui lòng để lại tin nhắn. Bữa sau ba Tony dưới quê lên thăm, ở bến xe miền Đông, gọi điện ra đón. Tony cũng đang ngủ. Nó nghe điện thoại cũng nói khéo là: "Good morning, what can I do for you sir? A, Mr. Tony hả? Yes yes no no ... ". Nói xong ba Tony ú ớ sợ hãi cúp máy liền vì nghĩ gọi nhầm vào đại sứ quán Mỹ (ông có biết tiếng Anh chút chút).
Ông lấy giấy ra, cẩn thận bấm số gọi lại, nói: "Alo. Bác muốn gặp thằng Tèo, nó lên Sài Gòn biến thành Tony đó, bác muốn gặp nó nói chuyện chút. Nó đang đâu, bác là..." Chưa kịp nói thì bị nó mắng sa sả: "Yêu cầu anh tôn trọng nội quy công ty chúng tôi, anh hãy để lại tin nhắn, chứ anh đừng nên hỏi về việc Tony đang làm gì nhé. Tony không cho nói đâu. Anh thông cảm". Nói rồi nó cúp máy và ghi vào sổ note: "Ngày ...tháng...một khách hàng nam gọi, yêu cầu gặp Tony, còn nói xúc phạm Tony là thằng Tèo nữa, mà lúc đó Tony đang ngủ nướng nên em kiên quyết không cho gặp và đã nói khéo với khách hàng là Tony đi vắng". Cuối tuần đọc cái báo cáo tuần của nó mà muốn quánh cho nó chết tươi.

Cuộc thi cao khảo

Ở Trung Quốc, thời điểm này cũng là thời điểm cuộc thi "cao khảo" diễn ra để tuyển sinh đại học. Họ tổ chức thi theo cụm, căn cứ vào trình độ phát triển của từng tỉnh mà gom lại. Ví dụ khu vực Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân...thi riêng một đề, các tỉnh Quảng Tây, Vân Nam...thi chung một đề, để tuyển vào các ĐH trên địa bàn đó. Sĩ tử tuỳ chọn nơi thi, có khi cách xa hàng nghin km, sĩ tử ví dụ ở Bắc Kinh nhắm khả năng của mình chỉ đỗ được ĐH ở Cam Túc thì phải lên đó. Và ngược lại, thí sinh Cam Túc quá giỏi thì có thể xuống Bắc Kinh thi để vào ĐH Thanh Hoa.
Mời các bạn đọc thử một số đề thi tuyển sinh môn Văn của Trung Quốc
"Đọc tài liệu sau đây rồi làm bài:
Ngày 29 tháng 4, ông Thượng bỏ quên chiếc điện thoại di động trên xe tắc-xi. Ông liền gọi điện theo số máy của mình, đối phương vừa nghe xong liền cúp máy luôn. Một lát sau, ông Thượng gửi tin nhắn bày tỏ, muốn "mua lại" chiếc máy của mình với giá 2000 NDT. Một tiếng đồng hồ sau, ông Thượng nhận được tin phản hồi rằng, sẽ trả lại chiếc điện thoại di động cho ông. Sau khi gặp mặt mới biết người nhặt được chiếc máy điện thoại di động của ông lại là một chàng thanh niên. Khi ông Thượng trả tiền để cảm ơn anh ấy, thì anh ấy đưa lại máy cho ông xong quay lưng đi luôn.
Nghe ông Thượng kể lại, phóng viên gọi điện cho anh thanh niên đó, thì nhận được câu trả lời như sau: "Lẽ ra tôi không có ý định trả lại điện thoại đâu, nhưng sau khi xem các tấm ảnh và nội dung tin nhắn trong máy, phát hiện chủ máy di động này vừa quyên góp một khoản tiền lớn cho khu vực động đất Lư Sơn, tôi rất cảm động. Tôi không thể thấy lợi mà quên nghĩa, không thể đối xử với tình thương bằng lòng tham của mình. Tôi cũng phải có lòng chân thành và tình thương nhiều như ông Thượng vậy".
Yêu cầu: Tự chọn góc độ, xác định lập ý và thể loại, tự đặt tiêu đề; không được thoát ly phạm vi nội dung và nội hàm của tài liệu cho sẵn, không được rập khuôn, không được sao chép. Bài làm trên 800 chữ". (Đề thi khu vực Quảng Tây, 2013).

Số phận giàu, nghèo

Gửi: Các bạn trong CLB con dượng
Gần đây, Tony nhận nhiều email các bạn nói trên mạng xã hội có luồng tư tưởng “không nên hiến máu nhân đạo”, “để dành cho người thân của mình thôi”, hoặc “bệnh viện mua thì mới bán, vì bệnh viện bán máu cho bệnh nhân sao lại kêu gọi mình hiến, ngu à?”. Có bạn còn nói “nếu hiến, bệnh viện phải hạch toán cho tôi biết một lít máu bán ra giá bao nhiêu, lấy máu của tôi trả lại 1 cân đường 1 hộp sữa hết bao nhiêu, rồi chi phí xét nghiệm (HIV, siêu vi..) hết bao nhiêu, chi phí điện để bảo quản lạnh máu trong mấy chục ngày đó giá bao nhiêu, bệnh viện lãi thế nào từ máu của tôi, khi có “bảng cơ cấu chi phí” như vậy thì đây mới đi hiến, vì đây không ngu, nhá”. Đây là suy nghĩ rất cũ, không văn minh, các bạn không nên nghe theo.
Thưa các bạn. Hiến máu hay “Blood Donation” không phải là hoạt động kinh tế để tính lãi lỗ. Vì bệnh viện vẫn mổ miễn phí nhiều trường hợp ở vùng sâu vùng xa. Hơn nữa, máu hiến sẽ được xét nghiệm rất kỹ với chi phí khá đắt (các bạn đi xét nghiệm sẽ biết, để làm cả chục chỉ tiêu thì chi phí thế nào) trước khi nhập vào kho dự trữ. Máu hiến thông thường trữ được 42 ngày (với huyết tương tách ra thì có thể lâu hơn). Do vậy, việc hiến máu là hoạt động thường xuyên của một xã hội văn minh, ở đó, người ta giúp đỡ nhau trên cơ sở tình người. Ở nước ngoài tuổi trẻ sẽ đi hiến rất thường xuyên để thay máu cho họ và tăng lòng nhân ái. Vụ nổ bom ở Boston năm Tony đang học ở Harvard, có nhiều thanh niên, sinh viên đến bệnh viện hiến một cách chủ động, bệnh viện gửi lại họ một món quà nhỏ nhưng họ phủi tay, bỏ đi. Động đất ở Nepal vừa rồi cũng vậy, người Nhật, Bắc Âu...ùn ùn bỏ tiền ra thuê máy bay riêng bay đến, tự cho máu thậm chí không lấy giấy chứng nhận.
Có lần Tony đưa 1 đoàn khách đi Nam Phi chơi, ở sân bay trung chuyển Dubai tình cờ gặp 1 đoàn các sinh viên người Na Uy đi cứu trợ một ngôi làng ở Zambia vì tai nạn sập cầu. Nhiều người trong đoàn mình cứ hỏi miết ủa “tụi châu Phi kia giúp lại cái gì mà mày giúp vậy”, hoặc “mày được lợi gì mà bỏ tiền, bỏ công, bỏ sức...sang đất chốn nắng nôi ấy, sốt rét ấy,...để cứu trợ”, “có quảng cáo bán hàng gì được không...”, sao không đi Maldives hay các thiên đường nghỉ dưỡng khác? Các bạn Na Uy mới hỏi Tony à, tụi mày không có khái niệm về tình đồng loại hả? Tony không biết nói sao vì ngượng.
Các bạn nên nhớ câu
“Văn minh nào có khó gì
Nhận thì phải nhớ, cho thì phải quên”
Có bạn kể con cho ăn xin 20 ngàn đồng, sau đó con chạy theo cả ngày coi nó dùng tiền đó mua gì, rồi thấy nó mua ly cà phê con tức ói máu. Nói “con không bao giờ cho nó nữa, ân hận cả đời, day dứt mãi không nguôi, hận thằng ăn xin đó đời đời kiếp kiếp”. Có 20 ngàn thôi sao mà ghê vậy. Cho thì quên đi chứ theo rình làm gì, ăn xin chứ nó cũng là người, cũng thèm cà phê Americano như dượng vậy. Hôm bữa Tony đi taxi đến Hàng Bông, xuống xe Tony nói cám ơn, anh taxi bảo “ối giời ơn nghĩa mẹ gì, lấy tiền chứ phải chở không”, Tony mới đáp lại rằng “dạ thưa anh, tôi cám ơn vì đó là phép lịch sự của người được chuyên chở, còn anh có nhận không là chuyện của anh”. Lúc đóng cửa lại còn nghe anh taxi mắng theo theo “cái thằng dở hơi vớ vẩn. Ơn với chả ơn. Cứ quy thóc hết”.
Sáng nay, một số bạn đi hiến máu về bị bạn bè chửi, nói ngu. Rồi một số bạn cũng lên hiến, nhưng không đi về mà kéo lên đứng trên bệnh viện hỏi cho ra nhẽ...Các bạn cứ yên tâm, ngủ ngon...là vì mình mà có ít nhất 1 người nào đó đã được sống, được hít thở khí trời với mình, được nhìn ngắm vạn vật bao la tươi đẹp như mình. Vậy chẳng phải là niềm vui lớn hay sao?
Văn minh nào có khó gì
Nhận thì phải nhớ, cho thì phải quên!!!
Lịch sử thế giới Đông Tây kim cổ, chưa có ai nghèo vì cho đi cả. Tuổi trẻ là phải hào sảng, văn minh. Cho người ta nắm tay 1 chút mà cứ bắt đền miết vậy?
P/S: Theo thông tin của 1 bạn "Máu lấy được từ người hiến mới chỉ là nguyên liệu thô của toàn bộ một quy trình tách lọc, xử lý hết sức chặt chẽ, nghiêm ngặt và khoa học mới có máu thành phẩm (các loại chế phẩm máu) để truyền cho người bệnh. Quy trình này cũng rất tốn kém, để có một đơn vị máu phải mất khoảng 1,1-1,2 triệu đồng. Và hiện nay, theo qui định BV chỉ được thu 447.000 đồng cho một đơn vị máu toàn phần hoặc cho một đơn vị khối hồng cầu loại 250ml".


Thursday, July 2, 2015

Một lá thư Sóc Trăng

“Chào dượng,
Con là T, hiện đang là giáo viên dạy Hóa tại một trường THCS-THPT a ở Sóc Trăng. Con vừa được một học bổng toàn phần, ngắn hạn 5 ngày đi tham quan trung tâm Vũ Trụ ở Mỹ. Con được tài trợ toàn bộ vé máy bay khứ hồi, chi phí ăn, ở, tài liệu học tập.
Để tham gia chương trình, mình chỉ cần có thể giao tiếp Tiếng Anh cơ bản để điền form online và để phục vụ quá trình học tập. Con chỉ là giáo viên dạy ở trường làng, tiếng Anh cũng chỉ ở mức nghe nói cơ bản, nhưng năm 2015 vừa rồi, con đã được chọn. Con nghĩ còn nhiều giáo viên khác Tiếng Anh giỏi hơn con, mong rằng chương trình này sẽ được các bạn biết đến và nắm bắt cơ hội trong năm tới, mong dượng chia sẻ học bổng này. Con thấy năm nay Trung Quốc, Indonesia, Malaysia họ có tới 5 hoặc 7 giáo viên tham gia. Con hi vọng năm sau sẽ có nhiều giáo viên Việt Nam mình tham gia chương trình hơn .
Điều kiện là:
-Đang là giáo viên giảng dạy bộ môn Toán hoặc Khoa học (Hóa, Lý, Sinh) tại các trường Tiểu học, THCS, hoặc THCS_THPT
-Có thể giao tiếp bằng Tiếng Anh
Chương trình năm sau sẽ diễn ra vào tháng 06/2016, đơn online sẽ được mở vào tháng 09/2015, các thầy cô vào trang này để hoàn thành đơn online https://educators.honeywell.com/application
Khi có kết quả, họ sẽ gửi email kèm theo thư mời cho mình để mình làm Visa, khi xong xuôi, mình scan hộ chiếu và Visa qua cho họ để học đặt vé máy bay cho mình, và chờ ngày lên đường. Các bạn có thể ôn tập lại tiếng Anh hoặc nhờ giáo viên tiếng Anh trong trường giúp mình ôn lại căn bản, vài tháng là đủ rồi đó.
P/S: Cám ơn dượng đã giới thiệu quyển sách “Nhà giả kim”, nó đã tiếp thêm động lực cho con rất nhiều trong quá trình vươn ra biển lớn, giúp con vững tin hơn khi làm những điều mà trước đây mình chưa dám làm. Con nghĩ trong đời ai chưa đọc “Nhà Giả Kim” sẽ là một thiệt thòi vô cùng lớn.
Con T. Giáo viên bộ môn Hóa Học, Trường THCS X, Vĩnh Châu, Sóc Trăng”
Tony: Đọc từ trên xuống dưới hẻm thấy cảm ơn tui vụ PR hành tím Vĩnh Châu gì hết trơn hết trọi cà? Tui cũng ngồi lột hành chảy nước mắt chứ bộ?

Chọn bạn trai thế nào?

Đây là sản phẩm phải có ở mọi ngôi nhà có đàn ông con trai.
Một bộ máy khoan cầm tay 100 phụ kiện, hãng nào cũng được. Không có thì trong nhà phải có đầy đủ búa, cơ lê mỏ lết, đinh, tắc kê, ron cao su, cưa tay, máy khoan tay, ốc vít...đủ các cỡ. Phải mua về và tập con trai làm, từ lớp 10 trở lên là phải biết bắt bóng điện, sửa ống nước, treo bức tranh lên tường, cưa một khúc gỗ, tra dầu mỡ bản lề, bắt lại sên xe đạp, đóng đinh treo xoong nồi, cầm cái bay trét lại mảng tường bị bong, sơn lại nhà khi tết đến, biết cầm cái xẻng xúc đất trồng 1 cây, biết khiêng một chậu hoa về đặt ở ban công...
Các bạn gái CHỈ được chọn người yêu hoặc chồng biết làm các việc như thế này (điều kiện cần). Các cậu khác nên từ chối, lấy về khổ cả đời, nó sẽ nói toàn chuyện ca sĩ diễn viên, sẽ tranh giành váy áo và giũa móng tay với mình cứ như hai chị em gái thân thiết. Thể loại ôm ipad laptop suốt ngày thì TUYỆT ĐỐI không giao du, họ thích thế giới ảo hơn mình, sẽ không quan tâm chăm sóc mình đâu. Người ít vận động thì dễ mắc bệnh, lấy về nuôi bệnh mệt lắm. Kiểu mặt mũi bủng beo, bụng to hơn ngực, cả ngày chả ra giọt mồ hôi nào thì thôi, tránh xa. Nhà có đàn ông mà treo bức tranh cũng gọi thợ đến thì coi chừng nó yêu thằng thợ. Con trai mà không biết cầm và không thích cầm cái máy khoan thì có ngày bị thằng khác nó khoan cho.
Chỉ quen và lấy con trai biết làm việc nhà để cuộc đời mình hạnh phúc. Càng tháo vát càng tuyệt.


Tuesday, June 30, 2015

Viết cho rất nhiều email gửi đến gần đây....

"Có làm thì mới có sai. Sai thì sửa. Sửa rồi sẽ tốt đẹp hơn. Người hay chỉ trích người khác phạm sai lầm thế này thế nọ, là vì họ dư thời gian quá. Đâu có thấy 1 chủ doanh nghiệp nào lên mạng đăng đàn chỉ trích chuyện cái điện thoại mới ra, chuyện cô ca sĩ, chuyện cô hoa hậu, chuyện cầu thủ bóng đá. Có thấy ai trong top 100 người giàu nhất trên sàn chứng khoán bàn luận chuyện showbiz không? Vì họ đầu tắt mặt tối ăn còn không kịp. Người giàu có thật sự, doanh nhân thật sự, trí giả thật sự không ai quan tâm đến mấy cái tin nóng tào lao ấy cả, vì họ lo đầu tư sản xuất mở rộng dây chuyền, mua máy móc mới, tuyển dụng nhân tài, khai phá thị trường mới, lo vay vốn và đầu tư thêm vào các danh mục ngành nghề khác để kiếm thêm tiền, đào tạo thế hệ kế tục họ. Tin tức họ quan tâm là tỷ giá hối đoái, giá vàng, các hiệp định thương mại, các cơ hội giao thương... Họ cũng vui chơi giải trí, nhưng lặng lẽ trên sân golf, ngồi câu cá bên bờ biển Panama, xem vở ba lê Hồ Thiên Nga ở nhà hát St Peterburg với gia đình hoặc người tri kỷ với đời họ. Và cả những dự án trẻ em nghèo đói ở những quốc gia rất xa xôi. Nhưng họ không nói nên mình không biết. Nhưng mình cũng phải đẳng cấp như họ vậy. Hoàn toàn có thể thậm chí còn hơn...."


Popular Posts

Blog Archive

Powered by Blogger.