Sunday, July 12, 2015

Một bài văn hay

Sáng nay TnBS nhận được 1 bài văn viết rất hay, rất sâu sắc của một bạn trẻ. TnBS xin trích đăng và mong các bạn hãy đọc thử 1 lần để cảm nhận suy nghĩ của giới trẻ trong xã hội ta như thế nào nhé
--------------------------------------------------------------------------------
Đề bài:
"Đọc tài liệu sau đây rồi làm bài:
Ngày 29 tháng 4, ông Thượng bỏ quên chiếc điện thoại di động đắt tiền trên xe tắc-xi. Ông liền gọi điện theo số máy của mình, đối phương vừa nghe xong liền cúp máy luôn. Một lát sau, ông Thượng dùng ĐT khác gửi tin nhắn bày tỏ, muốn "mua lại" chiếc máy của mình với giá 2000 NDT. Một tiếng đồng hồ sau, ông Thượng nhận được tin hẹn để trả lại chiếc điện thoại di động cho ông từ chính số máy di động của người thanh niên đó. Khi ông Thượng đến gặp, ông muốn trả tiền để cảm ơn, thì anh ấy đưa lại máy cho ông xong quay lưng đi luôn. Sau khi nghe ông Thượng kể lại, phóng viên gọi điện cho anh thanh niên thì nhận được câu trả lời như sau: "Lẽ ra tôi không có ý định trả lại điện thoại đâu, nhưng sau khi xem các tấm ảnh và nội dung tin nhắn trong máy, phát hiện chủ máy di động này vừa quyên góp một khoản tiền lớn cho khu vực động đất Lư Sơn, tôi rất cảm động. Tôi không thể thấy lợi mà quên nghĩa, không thể đối xử với tình thương bằng lòng tham của mình. Tôi cũng phải có lòng chân thành và tình thương nhiều như ông Thượng vậy" ( Đề thi tuyển sinh ĐH Trung Quốc năm 2013)
Bài làm:
Mỗi con người tồn tại trên quả đất đều đang nhận về mình rất nhiều, từ tia nắng ấm áp của ngày mới đến giọt nước ngọt mát lành, từ khí trời trong veo đến cơn gió dịu nhẹ. Chúng ta nhận nhiều từ tự nhiên và cũng nhận nhiều từ những người khác. Nhưng đến khi cho đi, thì lại rất khó khăn.
Con người bản năng luôn nghĩ đến mình trước nhất, như lời một bài hát “cuộc đời khi có cho không, rồi khi túng thiếu, hỏi người có đòi được không?”. Dân gian xưa thậm chí còn nhắc nhở nhau đừng vội giúp đỡ kẻ khác, vì con người là giống bội bạc, “cứu vật, vật trả ân - cứu nhân, nhân trả oán”. Hay tư tưởng “người không vì mình, trời tru đất diệt” nên cả đời chỉ vì bản thân mình.
Nhưng tôi tin rằng lúc thốt lên lời cay đắng như vậy chắc ông bà ta cũng chỉ giận lẫy nhất thời thôi, vì rồi ông bà lại nhắn nhủ nhau phải biết sống vì người khác, phải “thương người như thể thương thân”, phải biết cho đi, “làm phúc cũng như làm giàu”.
Tại sao chúng ta lại phải biết quảng đại, chia sẻ, cho đi?
Bởi vì “không có ai nghèo vì cho đi cả” (Anne Frank). Ngày chúng ta cất tiếng khóc chào đời để đến trái đất này, chúng ta chỉ là một đứa bé không có gì. Ngày nhắm mắt ra đi, chúng ta cũng vậy. Kể cả nếu người được ta giúp có vô ơn, bội bạc thì ta cũng chẳng nên phiền muộn, hãy xem như ta có thêm bài học, để sau này ta biết phân biệt được đâu thật sự là người ta nên giúp, cần giúp (street smart). Đã làm từ thiện thì không tính toán chi cho đầu óc nó hẹp hòi. Một khi đã chọn tin một nơi để gửi tiền, gửi công, gửi sức vào, thì không nên theo dõi “họ dùng tiền có đúng mục đích không, chạy theo dò xét, nghi ngờ”. Bạn có quyền từ chối. Một khi đã làm rồi, thì phải có lòng tin. Hãy “quên” khi “cho” để được an nhiên, vui vẻ. Đó là sự hào sảng mà người đẳng cấp mới có.
Tới đây, tôi xin chuyển hướng kể lại một câu chuyện đọc được hồi bé
Có một tên cướp đi vào một ngôi làng nọ. Nó ẩn vào nhà vị bác sĩ duy nhất trong làng, (người mà nó tin rằng rất giàu có), dự định đến khuya sẽ nắm đầu ông bác sĩ và bắt ông nói ra chỗ cất những của cải quý giá, rồi sẽ giết ông để giữ bí mật. Đêm ấy, đột nhiên có điện thoại từ người thân của một đứa trẻ đang bệnh rất nặng từ làng bên cạnh cầu cứu bác sĩ. Lúc ấy là vào mùa đông, trời đổ tuyết rất lớn, mưa gió bão bùng, làng đứa trẻ bị bệnh lại cách xa một quả núi, đi đến đó nhiều nguy hiểm trên đường, mà trời đã quá khuya, trong khi ông đã có một ngày quá mệt mỏi.
Gác điện thoại, ông bác sĩ thở dài đi đến giường nghỉ. Nhưng rồi ông lẩm bẩm mình không đi bây giờ lỡ đứa trẻ có thể chết thì làm sao. Vậy là lấy lại tinh thần, ông mặc thêm áo, cầm theo cây đèn bão. Rồi ông mở cửa, ra đi. Dáng ông liêu xiêu trong gió tuyết. Sáng hôm sau khi ông bác sĩ trở về, tên cướp đón ông ngay trước cửa nhà, sụp xuống dưới chân ông: “Ông có biết tôi chờ ông suốt từ đêm qua tới giờ không?”
“Xin ông vào nhà để tôi khám bệnh cho ông.” – Bác sĩ đáp lại.
Tên cướp nói: “Không phải thế. Tôi là một tên cướp. Đêm qua tôi đã ẩn nấp trong nhà ông. Tôi muốn bắt ông khai ra chỗ giấu của cải và sẽ giết ông. Nhưng hôm qua giữa trời gió tuyết ông đã bất chấp nguy hiểm đi chữa bệnh cho người ta. Tôi đã rất xấu hổ vì định làm hại một người như ông. Khi ông ra đi trong đêm, ông không chỉ cứu đứa trẻ làng bên kia, mà còn cứu chính bản thân ông. Và ông biết không, ông còn cứu cả tôi nữa”.
Thật may cho ông bác sĩ và ông Thượng vì cả tên cướp trong câu chuyện trên và anh thanh niên được kể trong đề bài đều “không thể đối xử với tình thương bằng lòng tham của mình”. Sự may mắn ấy của một con người không phải đến một cách tình cờ mà nó được tích lũy bởi lòng chân thành và tình thương của họ. Tình yêu thương thì có thể lay động cả đất trời.
Chúng ta bất kể giàu nghèo, sang hèn đều gắn kết với nhau chính nhờ sự cho đi. Sự cho đi của những Bill Gates, Warren Buffet thường vĩ đại và có thể thay đổi thế giới. Chúng ta có thể không (hoặc chưa) làm được những điều lớn lao như họ, nhưng chúng ta vẫn có thể cho đi bằng những điều nhỏ bé hằng ngày. Đó có thể đơn giản là nụ cười với người bán hàng, một lời cám ơn chân thành với người lao công trên phố, là biết chia sẻ công việc nhà, là biết xếp hàng, biết bỏ rác vào thùng, biết xách hộ cái giỏ nặng của phụ nữ mang bầu, biết nhường ghế cho một cụ già trên xe buýt…Những khi có thể, chúng ta nên làm những việc rất nhỏ, vậy thôi. Nếu tất cả mọi người đều biết sống cho đi, ắt hẳn tất cả sẽ nhận lại thiên đường, ngay giữa thế gian này.
Người ta sẽ nói tôi trẻ con. Đời cứ đâu phải màu hồng. Nhưng tôi thì nghĩ khác. Bút màu trong tay, ai cũng có quyền tự tô màu cho cuộc đời của riêng họ.
Kết thúc bài viết, tôi xin kể về câu chuyện hai cái hồ ở Palestine.
“Người ta bảo ở bên Palestine có hai biển hồ. Biển thứ nhất gọi là biển Chết. Đúng như tên gọi, không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển hồ này. Nước trong hồ không có một loại cá nào có thể sống nổi mà người uống cũng bị bệnh. Không một ai muốn sống ở gần đó. Biển hồ thứ hai là Galilê. Đây là biển hồ thu hút khách du lịch nhiều nhất. Nước ở biển hồ lúc nào cũng trong xanh mát rượi, con người có thể uống được mà cá cũng có thể sống được. Nhà cửa được xây cất rất nhiều ở nơi đây. Vườn cây ở đây tốt tươi nhờ nguồn nước này...
Nhưng điều kỳ lạ là cả hai biển hồ này đều được đón nhận nguồn nước từ sông Jordan. Nước sông Jordan chảy vào biển Chết. Biển chết đón nhận và giữ lại riêng cho mình mà không chia sẻ, nên nước trong biển Chết trở nên mặn chát. Biển hồ Galilê cũng đón nhận nguồn nước từ sông Jordan rồi từ đó mà tràn qua các hồ nhỏ và sông lạch, nhờ vậy nước trong biển hồ này luôn sạch và mang lại sự sống cho cây cối, muôn thú và con người.
Một ánh lửa chia sẻ là một ánh lửa lan tỏa. Đôi môi có hé mở mới thu nhận được nụ cười . Bàn tay có mở rộng trao ban, tâm hồn mới tràn ngập vui sướng.
Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ cho riêng mình .“Sự sống" trong họ rồi cũng chết dần chết mòn như nước trong lòng biển chết”.

Friday, July 10, 2015

Mạnh dạn vay tiền du học

Có mấy bạn trong nhóm tình nguyện hỏi Tony là gia đình bạn rất khá giả, ba mẹ bạn muốn bạn đi học thạc sĩ ở nước ngoài, và bạn cũng muốn nữa. Nhưng bạn muốn tự mình kiếm tiền, tự mình kiếm học bổng để đi. Đích đến là thạc sĩ ở Anh.
Tony hỏi bạn đã xin học bổng chưa, bạn nói đã xin rồi, nhưng hẻm ai cho. Trường cho cao nhất là 50% học phí. Vì bạn không có thành tích học tập xuất sắc, tiếng Anh chỉ đủ chuẩn vô trường (IELTS 6.5), cũng không có thành tích như văn nghệ thể thao công tác xã hội gì. Nên bạn nói là bạn sẽ tự kiếm tiền để đi. Tony hỏi thu nhập, bạn nói được 7 triệu/ tháng, tháng dư được 2 triệu. Bạn chưa biết làm gì để kiếm tiền nhiều hơn và kiếm việc nhiều tiền cũng không có.
Bạn thân mến. Bạn cứ dư 2 triệu, bạn sẽ cần 250 tháng để đủ 500 triệu, tổng chi phí sang học thạc sĩ 1 năm ở Anh (ăn uống học phí nhà cửa...). Giả sử lương bạn sẽ tăng, nhưng bạn cũng cần ít nhất cả trăm tháng nữa, tức cả chục năm nữa. Mà lúc đó, đã già rồi, trí nhớ không tốt nữa để mà học tốt. Cho nên ra trường, làm 2-3 năm rồi đi thạc sĩ là phù hợp. Đợi lâu quá không nên. Qua đó xin học bổng tiếp. Rất nhiều bạn từ học kỳ 2 hay năm 2 là được học bổng toàn phần, vì học nghiêm túc.
Nhà có điều kiện thì cứ tận dụng. Ở nước ngoài như Singapore hay Mỹ, các bạn trẻ còn vay của nhà nước để đi học. Miễn là bạn có trách nhiệm với đồng tiền đó, học thật tốt vào, làm tiền nhiều vào sau khi tốt nghiệp để trả lại. Muốn bắt cá to thì phải đầu tư cần câu to, mồi to...
Đừng ngại khi đầu tư vào việc học hành khi có điều kiện. Nếu vay tiền đi du lịch, mua sắm smart phone, quần áo này nọ thì không nên chứ vay tiền để đi du học thì hoàn toàn nên bạn nhé. Vấn đề là người ta có cho mình vay không. Mình có khả năng học lên nữa không. Có đam mê việc học hành không.
Nếu có, hãy mạnh dạn.

Thursday, July 9, 2015

Tản mạn về cà phê quốc tế

Người Mỹ xuất khẩu văn hóa Cà phê đi khắp thế giới. Starbucks, The coffee Bean, DD (Dokin and Donut), NYDC, Mc Café (nằm chung cửa hàng Mc Donald)….là những thương hiệu hốt bạc, dù họ không trồng được cà phê hay cacao. Cà phê Arabica có vị chua và độ caffine rất thấp, uống chỉ hưng phấn một chút rồi hết, người Mỹ đến 5 quốc gia để thu mua, rồi đem cà phê nhân về Mỹ, rang trong lò hơi (air roasting) để không bị cháy khét, không bỏ bơ hay bất cứ phụ gia gì, rồi đóng gói, bán đi khắp thế giới theo hệ thống các quán được Franchise của họ.
Năm nước cung cấp cà phê Arabica cho hệ thống này là Brazil, Colombia, Indonesia, Kenya, Ethiopia vốn chỉ biết cắm mặt vào đất trồng và bán lại hạt cho người Mỹ, nhận lương. Họ không hề biết 1 kg của họ đang bán ở New York có giá gấp 200 lần so với giá bán tại vườn của họ. Nhưng đầu óc của họ chỉ thế, chỉ biết ngày mai lại cắm cúi nhổ cỏ, bón phân, bắt chồn ăn hạt…Họ cũng ra thương hiệu của họ nhưng Tây không mua, hoặc uống 1 lần thì không thích nữa, vì không đúng gout.
Người Úc thấy vậy mới ra thương hiệu The Gloria Jean. Người Hàn chậm chân hơn. Năm 2008, hệ thống cà phê Bene mới ra đời, giống cà phê Mỹ, châu Âu, nhưng thêm các món trà, kem, bingsu..của người Hàn. Những sinh viên Hàn Quốc du học về, giỏi tiếng Anh được nhận vô phát triển hệ thống, tỏa đi khắp 5 nước trồng cà phê nói trên để lập đồn điền, hoặc kiểm soát chặt chẽ từng hạt cà phê của nông dân các vùng này từ lúc ra hoa đến thu hoạch. Họ kiểm soát chất lượng y chang người Mỹ, người Úc, người Nhật. Chỉ sau 4 năm, 650 quán cà phê Bene đã được mở. Quán nào cũng đông nghẹt. Thi trường Mỹ với các thành phố lớn như Chicago, LA,…họ đều có mặt. Tại New York, ngày quảng trường thời đại (times square), chi phí mặt bằng vô cùng lớn nhưng họ vẫn tự tin mở. Và tại đây, quán Bene NY 1 ngày nhận trung bình 1500 khách. Một con số khổng lồ. Vì khẩu vị họ y chang như Starbucks, The Coffee Bean, cà phê chua chua thơm thơm không có vị khét.
Sinh viên Hàn Quốc du học ở Mỹ, mỗi khi tụ tập bạn bè thì hay rủ vào Bene/Hollys Coffee. Họ nói đó là cách ủng hộ quê hương. Còn quán Bene ở Tp HCM, như ở đường Đồng Khởi chẳng hạn, người Hàn đi xe buýt từ Phú Mỹ Hưng lên đây để ủng hộ. Họ nói một người Hàn giàu là cả nước Hàn Quốc giàu. Nên họ đi xe Kia, Hyundai, mua sắm ở Lotte Mart, ăn ở các quán ăn Hàn Quốc, uống cà phê Bene hoặc Hollys Coffee (Quán Hollys Coffee thành lập sớm trước Bene 10 năm. Họ lại đẩy mạnh bán ở châu Á như Trung Quốc, Malaysia, Singapore,…Quán đầu tiên khai trương tại Tp HCM là góc đường Mạc Đĩnh Chi, Nguyễn Thị Minh Khai. Họ có trường dạy nghề pha chế cà phê gọi là Hollys Coffee Academy).
Các bạn có ý mở quán cà phê nên đến các quán cà phê quốc tế kể trên để thử mọi loại thức uống của họ. Quan sát từng ngóc ngách, từng cái ly cái tách, cái bình, cái gói, những sản phẩm có ghi Whole Bean, 100% Arabia, air roasting, original…để mở trong nước rồi vài bữa Franchise qua Lào, Cambodia, Myanmar…hay chơi luôn London Paris Bắc Kinh. Sợ gì. Có trí tuệ là chinh phục được hết.
Nước mình trồng được cà phê Arabica nhé, ở những khu đất cao trên 1000m là trồng được. Chất lượng cũng thơm ngon nhưng mình không biết chế biến, cứ rang trong chảo khét lẹt, rồi bỏ bơ vô mùi rất hôi, hạt bóng lưỡng vì mỡ. Rồi có chỗ thêm nước mắm này nọ để được sóng sánh đặc sệt…và nói như vậy là ngon. Nhưng Tây nó không uống, không xuất khẩu được. Các bạn trẻ Việt Nam bây giờ cũng không uống. Nên mình phải áp dụng chuẩn quốc tế. Mở quán là phải thu tiền trước, ghi Menu/Drink List ở trên tường phía sau người phục vụ. Không cần in ra đưa từng khách mắc công. Pha bằng máy chứ pha bằng phin thì đến bao giờ mới xong, còn lo làm lo học nữa, đâu rảnh rỗi mà “từng giọt từng giọt” như thế hệ cũ. Mở quán kiểu ngồi cả buổi mới trả tiền, phục vụ cứ đi qua đi lại châm nước trà đá, canh chừng nó vọt mất không trả tiền, mệt lắm. Nước đá, đường, ống hút, khăn giấy…có sẵn trong góc, muốn thì tự phục vụ hết, mấy quán này nhân sự ít mà hiệu quả. Chỉ có các bạn uống xong không lấy bỏ vô thùng rác thì mình lấy bỏ giùm, mới ra quốc tế mà, chưa quen “clean up after use”.
Để các bạn vô mấy quán quốc tế không bỡ ngỡ, Tony giới thiệu 1 số loại cà phê quốc tế thông dụng để các bạn vô hất mặt lên gọi, giống như mình ở New York mới về nhé.
1. Espresso: đậm đặc. Có 1 shot hay double shot (nhiều hay ít cà phê). Rất đắng, rất ít, có chút xíu thôi. Thường là món rẻ nhất ở đây. Như ở Mc Café trong Mc Donald giá chỉ có 25,000 đồng/ly 1 shot. Hồi Tony còn nhỏ, thử vô quán Starbucks ở Hồng Công, thấy món này rẻ nhất nên gọi, nó đưa cho đâu có chút xíu, hớp 1 cái hết trơn. Tiếc tiền ngồi khóc vang dội.
2. Americano: Lấy cái espresso đó, pha thêm nước nóng khoảng gấp 3-4 lần dung tích nữa. Rồi uống nóng hay thêm đá uống lạnh khi mùa hè (món ưa thích của Tony, vị loãng dễ chịu, uống lúc 10 đêm thì 11h vẫn ngủ được, trong khi cà phê VN Tony uống lúc 1h chiều thì 2h sáng hôm sau tim còn đập mạnh).
3. Cappuccino: Lấy Espresso + sữa nóng + bọt sữa, tỷ lệ 1:1:1. Rồi vẽ trên nền ly cà phê hình trái tim hay cây cọ hay gì đó…
4. Latte: cũng giống Cappuccino nhưng sữa ít nóng hơn và ít bọt hơn.
5. Machiato: giống Cappuccino nhưng không có sữa nóng, chỉ có bọt ở trên cà phê ở dưới.
6. Mocha: Lấy espresso bỏ vô thêm siro sô-cô-la rồi quánh lên. Bỏ đá xay hoặc đá viên.
7. Misto: Cà phê sữa giống mình.
8. Matcha: bột trà xanh có sữa
9. Rồi sau này có nhiều món nữa, vô hỏi người phục vụ chứ Tony cũng hết biết rồi
HỌC ĐI RỒI MỞ HỆ THỐNG TÈO CAFE, TÍ CAFE, NA, ỔI COFFEE, BƯỞI COFFEE...KHẮP THẾ GIỚI CHO TỤI TÂY SAY MÊ CHƠI.
Hệ thống quán cà phê quốc tế sắp mở của Tony sẽ có tên "NGUYỄN QUỲNH HUỆ UYÊN THỤY COFFEE". Tụi Tây mà đọc được tên quán thì miệng cũng méo qua 1 bên.

Tony và chứng khoán

Thế rồi Tony cũng quyết định tham gia thị trường chứng khoán. Tony đi đâu là có 1 lực lượng fan hâm mô đông đảo bu theo. Fan cầm nào ảnh, nào hoa, nào gấu bông và la hét ỏm tỏi
Hồng Công, ngày....tháng....năm...
Nhà đầu tư Tony hùng hổ tiến vào sàn, 2 tay gạt hết các nhà đầu tư nhỏ lẻ khác. “Dang hết ra, hãy để tôi giao dịch”, vừa nói, tay anh ấy thoăn thoắt viết lệnh mua và bán. Cả sàn hồi hộp dõi theo từng động thái của nhà đầu tư Tony. Hôm nay nhà đầu tư Tony đã tung 50 HKD vào thị trường, lập tức chỉ số HK Index tăng 2 điểm. Bên ngoài cổ động viên rú lên từng hồi, nhưng chẳng có sáng tạo gì, cứ hai câu "Tony cố lên" và "Tony vô địch" hô miết.
Thâm Quyến, ngày...tháng...năm
Nhà đầu tư Tony lại đến sàn. Áo đuôi tôm sang trọng. Có mấy fan chạy theo nâng vạt áo. Nhưng. Bảng điện tử đỏ rực. Cả sàn hốt hoảng. Một số nhà đầu tư tháo chạy. Nhà đầu tư Tony vấp chân gục ngã trên sàn.
Thượng Hải, ngày...tháng...năm
Nhà đầu tư Tony lại tiếp tục bơm cho thị trường chứng khoán thêm 50 RMB. Thị trường lập tức lại khởi sắc. Nhưng không lâu sau đó, Tony bị bịnh cảm cúm không giao dịch nên thị trường đóng băng trở lại.
Nhật báo lá cải ( cải bẹ xanh chứ hẻm phải cải ngọt) ở Hồng Công lẫn đại lục suốt ngày đăng các tít bài rất câu khách, đại loại như ” có hay không mối quan hệ giữa nhà đầu tư Tony và các chỉ số Index?”, "Không quan tâm lạm phát, anh ấy lại đến sàn”, ” bạn sàn của Tony là ai” hay ”Tony trả lời phỏng vấn: chơi chứng khoán thành công, cần ăn gì vào buổi sáng..”
-------------------------------
Bài này viết năm 2003, lúc còn học tập và làm việc ở Hồng Công.

Sunday, July 5, 2015

Nói khéo

Hồi hãng Phượng Tím mới mở, Tony tuyển được hai đứa nhân viên, một đứa làm 1 bán thời gian, đứa kia là sinh viên thực tập. Vì công ty nhỏ nên mình làm sếp cũng chỉ chạy chiếc Wave alpha màu đỏ chói chang, có lần đi nhậu về cầu Thị Nghè té trầy xước hết. Đâu có tiền nên rào tấm ván ép thành cái phòng cho Tony ở trọ phía sau, công ty làm phía trước, có máy lạnh nhưng không dám bật, nóng muốn chết.
Một buổi sáng, thằng bán thời gian vào làm và nghe điện thoại. Đầu dây bên kia muốn gặp Tony để bàn thảo một cái hợp đồng, nó nói: "Dạ chút chị gọi lại chứ Tony đang ngủ nướng giờ chưa dậy". Trời ơi, mình nằm trong phòng mà muốn ra dzộng nó một cái quá, vì đang ở trần mặc quần đùi và chưa quánh răng rửa mặt chứ không thì toi mày rồi nha con. Sau đó thì mình ra dặn là bữa sau ai gọi, thì phải: "Good morning, may I help you" trước, sau đó nói khéo là Tony đi ra ngoài, vui lòng để lại tin nhắn. Bữa sau ba Tony dưới quê lên thăm, ở bến xe miền Đông, gọi điện ra đón. Tony cũng đang ngủ. Nó nghe điện thoại cũng nói khéo là: "Good morning, what can I do for you sir? A, Mr. Tony hả? Yes yes no no ... ". Nói xong ba Tony ú ớ sợ hãi cúp máy liền vì nghĩ gọi nhầm vào đại sứ quán Mỹ (ông có biết tiếng Anh chút chút).
Ông lấy giấy ra, cẩn thận bấm số gọi lại, nói: "Alo. Bác muốn gặp thằng Tèo, nó lên Sài Gòn biến thành Tony đó, bác muốn gặp nó nói chuyện chút. Nó đang đâu, bác là..." Chưa kịp nói thì bị nó mắng sa sả: "Yêu cầu anh tôn trọng nội quy công ty chúng tôi, anh hãy để lại tin nhắn, chứ anh đừng nên hỏi về việc Tony đang làm gì nhé. Tony không cho nói đâu. Anh thông cảm". Nói rồi nó cúp máy và ghi vào sổ note: "Ngày ...tháng...một khách hàng nam gọi, yêu cầu gặp Tony, còn nói xúc phạm Tony là thằng Tèo nữa, mà lúc đó Tony đang ngủ nướng nên em kiên quyết không cho gặp và đã nói khéo với khách hàng là Tony đi vắng". Cuối tuần đọc cái báo cáo tuần của nó mà muốn quánh cho nó chết tươi.

Cuộc thi cao khảo

Ở Trung Quốc, thời điểm này cũng là thời điểm cuộc thi "cao khảo" diễn ra để tuyển sinh đại học. Họ tổ chức thi theo cụm, căn cứ vào trình độ phát triển của từng tỉnh mà gom lại. Ví dụ khu vực Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân...thi riêng một đề, các tỉnh Quảng Tây, Vân Nam...thi chung một đề, để tuyển vào các ĐH trên địa bàn đó. Sĩ tử tuỳ chọn nơi thi, có khi cách xa hàng nghin km, sĩ tử ví dụ ở Bắc Kinh nhắm khả năng của mình chỉ đỗ được ĐH ở Cam Túc thì phải lên đó. Và ngược lại, thí sinh Cam Túc quá giỏi thì có thể xuống Bắc Kinh thi để vào ĐH Thanh Hoa.
Mời các bạn đọc thử một số đề thi tuyển sinh môn Văn của Trung Quốc
"Đọc tài liệu sau đây rồi làm bài:
Ngày 29 tháng 4, ông Thượng bỏ quên chiếc điện thoại di động trên xe tắc-xi. Ông liền gọi điện theo số máy của mình, đối phương vừa nghe xong liền cúp máy luôn. Một lát sau, ông Thượng gửi tin nhắn bày tỏ, muốn "mua lại" chiếc máy của mình với giá 2000 NDT. Một tiếng đồng hồ sau, ông Thượng nhận được tin phản hồi rằng, sẽ trả lại chiếc điện thoại di động cho ông. Sau khi gặp mặt mới biết người nhặt được chiếc máy điện thoại di động của ông lại là một chàng thanh niên. Khi ông Thượng trả tiền để cảm ơn anh ấy, thì anh ấy đưa lại máy cho ông xong quay lưng đi luôn.
Nghe ông Thượng kể lại, phóng viên gọi điện cho anh thanh niên đó, thì nhận được câu trả lời như sau: "Lẽ ra tôi không có ý định trả lại điện thoại đâu, nhưng sau khi xem các tấm ảnh và nội dung tin nhắn trong máy, phát hiện chủ máy di động này vừa quyên góp một khoản tiền lớn cho khu vực động đất Lư Sơn, tôi rất cảm động. Tôi không thể thấy lợi mà quên nghĩa, không thể đối xử với tình thương bằng lòng tham của mình. Tôi cũng phải có lòng chân thành và tình thương nhiều như ông Thượng vậy".
Yêu cầu: Tự chọn góc độ, xác định lập ý và thể loại, tự đặt tiêu đề; không được thoát ly phạm vi nội dung và nội hàm của tài liệu cho sẵn, không được rập khuôn, không được sao chép. Bài làm trên 800 chữ". (Đề thi khu vực Quảng Tây, 2013).

Số phận giàu, nghèo

Gửi: Các bạn trong CLB con dượng
Gần đây, Tony nhận nhiều email các bạn nói trên mạng xã hội có luồng tư tưởng “không nên hiến máu nhân đạo”, “để dành cho người thân của mình thôi”, hoặc “bệnh viện mua thì mới bán, vì bệnh viện bán máu cho bệnh nhân sao lại kêu gọi mình hiến, ngu à?”. Có bạn còn nói “nếu hiến, bệnh viện phải hạch toán cho tôi biết một lít máu bán ra giá bao nhiêu, lấy máu của tôi trả lại 1 cân đường 1 hộp sữa hết bao nhiêu, rồi chi phí xét nghiệm (HIV, siêu vi..) hết bao nhiêu, chi phí điện để bảo quản lạnh máu trong mấy chục ngày đó giá bao nhiêu, bệnh viện lãi thế nào từ máu của tôi, khi có “bảng cơ cấu chi phí” như vậy thì đây mới đi hiến, vì đây không ngu, nhá”. Đây là suy nghĩ rất cũ, không văn minh, các bạn không nên nghe theo.
Thưa các bạn. Hiến máu hay “Blood Donation” không phải là hoạt động kinh tế để tính lãi lỗ. Vì bệnh viện vẫn mổ miễn phí nhiều trường hợp ở vùng sâu vùng xa. Hơn nữa, máu hiến sẽ được xét nghiệm rất kỹ với chi phí khá đắt (các bạn đi xét nghiệm sẽ biết, để làm cả chục chỉ tiêu thì chi phí thế nào) trước khi nhập vào kho dự trữ. Máu hiến thông thường trữ được 42 ngày (với huyết tương tách ra thì có thể lâu hơn). Do vậy, việc hiến máu là hoạt động thường xuyên của một xã hội văn minh, ở đó, người ta giúp đỡ nhau trên cơ sở tình người. Ở nước ngoài tuổi trẻ sẽ đi hiến rất thường xuyên để thay máu cho họ và tăng lòng nhân ái. Vụ nổ bom ở Boston năm Tony đang học ở Harvard, có nhiều thanh niên, sinh viên đến bệnh viện hiến một cách chủ động, bệnh viện gửi lại họ một món quà nhỏ nhưng họ phủi tay, bỏ đi. Động đất ở Nepal vừa rồi cũng vậy, người Nhật, Bắc Âu...ùn ùn bỏ tiền ra thuê máy bay riêng bay đến, tự cho máu thậm chí không lấy giấy chứng nhận.
Có lần Tony đưa 1 đoàn khách đi Nam Phi chơi, ở sân bay trung chuyển Dubai tình cờ gặp 1 đoàn các sinh viên người Na Uy đi cứu trợ một ngôi làng ở Zambia vì tai nạn sập cầu. Nhiều người trong đoàn mình cứ hỏi miết ủa “tụi châu Phi kia giúp lại cái gì mà mày giúp vậy”, hoặc “mày được lợi gì mà bỏ tiền, bỏ công, bỏ sức...sang đất chốn nắng nôi ấy, sốt rét ấy,...để cứu trợ”, “có quảng cáo bán hàng gì được không...”, sao không đi Maldives hay các thiên đường nghỉ dưỡng khác? Các bạn Na Uy mới hỏi Tony à, tụi mày không có khái niệm về tình đồng loại hả? Tony không biết nói sao vì ngượng.
Các bạn nên nhớ câu
“Văn minh nào có khó gì
Nhận thì phải nhớ, cho thì phải quên”
Có bạn kể con cho ăn xin 20 ngàn đồng, sau đó con chạy theo cả ngày coi nó dùng tiền đó mua gì, rồi thấy nó mua ly cà phê con tức ói máu. Nói “con không bao giờ cho nó nữa, ân hận cả đời, day dứt mãi không nguôi, hận thằng ăn xin đó đời đời kiếp kiếp”. Có 20 ngàn thôi sao mà ghê vậy. Cho thì quên đi chứ theo rình làm gì, ăn xin chứ nó cũng là người, cũng thèm cà phê Americano như dượng vậy. Hôm bữa Tony đi taxi đến Hàng Bông, xuống xe Tony nói cám ơn, anh taxi bảo “ối giời ơn nghĩa mẹ gì, lấy tiền chứ phải chở không”, Tony mới đáp lại rằng “dạ thưa anh, tôi cám ơn vì đó là phép lịch sự của người được chuyên chở, còn anh có nhận không là chuyện của anh”. Lúc đóng cửa lại còn nghe anh taxi mắng theo theo “cái thằng dở hơi vớ vẩn. Ơn với chả ơn. Cứ quy thóc hết”.
Sáng nay, một số bạn đi hiến máu về bị bạn bè chửi, nói ngu. Rồi một số bạn cũng lên hiến, nhưng không đi về mà kéo lên đứng trên bệnh viện hỏi cho ra nhẽ...Các bạn cứ yên tâm, ngủ ngon...là vì mình mà có ít nhất 1 người nào đó đã được sống, được hít thở khí trời với mình, được nhìn ngắm vạn vật bao la tươi đẹp như mình. Vậy chẳng phải là niềm vui lớn hay sao?
Văn minh nào có khó gì
Nhận thì phải nhớ, cho thì phải quên!!!
Lịch sử thế giới Đông Tây kim cổ, chưa có ai nghèo vì cho đi cả. Tuổi trẻ là phải hào sảng, văn minh. Cho người ta nắm tay 1 chút mà cứ bắt đền miết vậy?
P/S: Theo thông tin của 1 bạn "Máu lấy được từ người hiến mới chỉ là nguyên liệu thô của toàn bộ một quy trình tách lọc, xử lý hết sức chặt chẽ, nghiêm ngặt và khoa học mới có máu thành phẩm (các loại chế phẩm máu) để truyền cho người bệnh. Quy trình này cũng rất tốn kém, để có một đơn vị máu phải mất khoảng 1,1-1,2 triệu đồng. Và hiện nay, theo qui định BV chỉ được thu 447.000 đồng cho một đơn vị máu toàn phần hoặc cho một đơn vị khối hồng cầu loại 250ml".


Popular Posts

Blog Archive

Powered by Blogger.