Thursday, July 2, 2015

Một lá thư Sóc Trăng

“Chào dượng,
Con là T, hiện đang là giáo viên dạy Hóa tại một trường THCS-THPT a ở Sóc Trăng. Con vừa được một học bổng toàn phần, ngắn hạn 5 ngày đi tham quan trung tâm Vũ Trụ ở Mỹ. Con được tài trợ toàn bộ vé máy bay khứ hồi, chi phí ăn, ở, tài liệu học tập.
Để tham gia chương trình, mình chỉ cần có thể giao tiếp Tiếng Anh cơ bản để điền form online và để phục vụ quá trình học tập. Con chỉ là giáo viên dạy ở trường làng, tiếng Anh cũng chỉ ở mức nghe nói cơ bản, nhưng năm 2015 vừa rồi, con đã được chọn. Con nghĩ còn nhiều giáo viên khác Tiếng Anh giỏi hơn con, mong rằng chương trình này sẽ được các bạn biết đến và nắm bắt cơ hội trong năm tới, mong dượng chia sẻ học bổng này. Con thấy năm nay Trung Quốc, Indonesia, Malaysia họ có tới 5 hoặc 7 giáo viên tham gia. Con hi vọng năm sau sẽ có nhiều giáo viên Việt Nam mình tham gia chương trình hơn .
Điều kiện là:
-Đang là giáo viên giảng dạy bộ môn Toán hoặc Khoa học (Hóa, Lý, Sinh) tại các trường Tiểu học, THCS, hoặc THCS_THPT
-Có thể giao tiếp bằng Tiếng Anh
Chương trình năm sau sẽ diễn ra vào tháng 06/2016, đơn online sẽ được mở vào tháng 09/2015, các thầy cô vào trang này để hoàn thành đơn online https://educators.honeywell.com/application
Khi có kết quả, họ sẽ gửi email kèm theo thư mời cho mình để mình làm Visa, khi xong xuôi, mình scan hộ chiếu và Visa qua cho họ để học đặt vé máy bay cho mình, và chờ ngày lên đường. Các bạn có thể ôn tập lại tiếng Anh hoặc nhờ giáo viên tiếng Anh trong trường giúp mình ôn lại căn bản, vài tháng là đủ rồi đó.
P/S: Cám ơn dượng đã giới thiệu quyển sách “Nhà giả kim”, nó đã tiếp thêm động lực cho con rất nhiều trong quá trình vươn ra biển lớn, giúp con vững tin hơn khi làm những điều mà trước đây mình chưa dám làm. Con nghĩ trong đời ai chưa đọc “Nhà Giả Kim” sẽ là một thiệt thòi vô cùng lớn.
Con T. Giáo viên bộ môn Hóa Học, Trường THCS X, Vĩnh Châu, Sóc Trăng”
Tony: Đọc từ trên xuống dưới hẻm thấy cảm ơn tui vụ PR hành tím Vĩnh Châu gì hết trơn hết trọi cà? Tui cũng ngồi lột hành chảy nước mắt chứ bộ?

Chọn bạn trai thế nào?

Đây là sản phẩm phải có ở mọi ngôi nhà có đàn ông con trai.
Một bộ máy khoan cầm tay 100 phụ kiện, hãng nào cũng được. Không có thì trong nhà phải có đầy đủ búa, cơ lê mỏ lết, đinh, tắc kê, ron cao su, cưa tay, máy khoan tay, ốc vít...đủ các cỡ. Phải mua về và tập con trai làm, từ lớp 10 trở lên là phải biết bắt bóng điện, sửa ống nước, treo bức tranh lên tường, cưa một khúc gỗ, tra dầu mỡ bản lề, bắt lại sên xe đạp, đóng đinh treo xoong nồi, cầm cái bay trét lại mảng tường bị bong, sơn lại nhà khi tết đến, biết cầm cái xẻng xúc đất trồng 1 cây, biết khiêng một chậu hoa về đặt ở ban công...
Các bạn gái CHỈ được chọn người yêu hoặc chồng biết làm các việc như thế này (điều kiện cần). Các cậu khác nên từ chối, lấy về khổ cả đời, nó sẽ nói toàn chuyện ca sĩ diễn viên, sẽ tranh giành váy áo và giũa móng tay với mình cứ như hai chị em gái thân thiết. Thể loại ôm ipad laptop suốt ngày thì TUYỆT ĐỐI không giao du, họ thích thế giới ảo hơn mình, sẽ không quan tâm chăm sóc mình đâu. Người ít vận động thì dễ mắc bệnh, lấy về nuôi bệnh mệt lắm. Kiểu mặt mũi bủng beo, bụng to hơn ngực, cả ngày chả ra giọt mồ hôi nào thì thôi, tránh xa. Nhà có đàn ông mà treo bức tranh cũng gọi thợ đến thì coi chừng nó yêu thằng thợ. Con trai mà không biết cầm và không thích cầm cái máy khoan thì có ngày bị thằng khác nó khoan cho.
Chỉ quen và lấy con trai biết làm việc nhà để cuộc đời mình hạnh phúc. Càng tháo vát càng tuyệt.


Tuesday, June 30, 2015

Viết cho rất nhiều email gửi đến gần đây....

"Có làm thì mới có sai. Sai thì sửa. Sửa rồi sẽ tốt đẹp hơn. Người hay chỉ trích người khác phạm sai lầm thế này thế nọ, là vì họ dư thời gian quá. Đâu có thấy 1 chủ doanh nghiệp nào lên mạng đăng đàn chỉ trích chuyện cái điện thoại mới ra, chuyện cô ca sĩ, chuyện cô hoa hậu, chuyện cầu thủ bóng đá. Có thấy ai trong top 100 người giàu nhất trên sàn chứng khoán bàn luận chuyện showbiz không? Vì họ đầu tắt mặt tối ăn còn không kịp. Người giàu có thật sự, doanh nhân thật sự, trí giả thật sự không ai quan tâm đến mấy cái tin nóng tào lao ấy cả, vì họ lo đầu tư sản xuất mở rộng dây chuyền, mua máy móc mới, tuyển dụng nhân tài, khai phá thị trường mới, lo vay vốn và đầu tư thêm vào các danh mục ngành nghề khác để kiếm thêm tiền, đào tạo thế hệ kế tục họ. Tin tức họ quan tâm là tỷ giá hối đoái, giá vàng, các hiệp định thương mại, các cơ hội giao thương... Họ cũng vui chơi giải trí, nhưng lặng lẽ trên sân golf, ngồi câu cá bên bờ biển Panama, xem vở ba lê Hồ Thiên Nga ở nhà hát St Peterburg với gia đình hoặc người tri kỷ với đời họ. Và cả những dự án trẻ em nghèo đói ở những quốc gia rất xa xôi. Nhưng họ không nói nên mình không biết. Nhưng mình cũng phải đẳng cấp như họ vậy. Hoàn toàn có thể thậm chí còn hơn...."


Friday, June 26, 2015

Anti-fragile

Tony vừa đi New York về, ngồi uống cà phê trong toà soạn tờ New York Times, thấy xung quanh mỗi người một cuốn Antifragile. Rồi lang thang đến phố Wall, ngồi quán Pizzard trước nhà thờ Trinity, cũng thấy các tinh hoa tài chính thế giới trong tay cuốn này, vừa ăn, vừa uống, vừa đọc. Mới tò mò về coi thử, mới thấy một sự thật khủng khiếp trong cuốn sách này.
Nassim Nicholas, tác giả cuốn sách Antifragile, cũng được giới tài chính, CEO các tập đoàn đa quốc gia, các tổ chức liên hợp quốc....xem là tiên tri duy nhất của loài người hiện nay. Là một người Li-băng, sự bí hiểm của vùng đất trung đông khiến ông có một giác quan và tuệ nhãn đặc biệt.
Trong cuốn sách Thiên Nga Đen cũng của ông xuất bản, ông dự báo được khủng hoảng tài chính năm 2008 với các ngân hàng Mỹ bị sụp đổ như Lehman Brothers chẳng hạn, vì ông ấy sự âm ỉ bên trong nó là các con sóng ngầm tàn phá. Là một giáo sư toán và triết học, ông tự nhận là không biết gì về tài chính đến khi dự báo của ông thành hiện thực và ông trở nên vô cùng giàu có vì biết khai thác mua bán cổ phiểu từ chính dự báo của mình. Lúc xuất bản của Thiên Nga Đen, giới tài chính phố Wall vẫn khinh miệt ông, bảo là một gã gàn, dở hơi, nói xui. Nhưng khi sự thật diễn ra, người ta mới chiêm nghiệm ra được.
Trong cuốn Thiên Nga Đen, đại ý là chúng ta thường sống rập khuôn và tự giới hạn theo sự hiểu biết của mình, dựa trên những gì đã từng xảy ra. Chúng ta thường nghĩ là thiên nga thì có màu trắng đến khi một ngày nào đó, trong vườn bạn xuất hiện một con thiên nga màu đen. Chuyện hoàn toàn có thể xảy ra. Bức tường cao nhất ở bờ biển Nhật Bản được thiết kế dựa trên trận động đất và sóng thần cao nhất trong lịch sử mấy ngàn năm do cơ quan địa khí tượng tổng hợp được, nhưng không có nghĩa là sẽ có một trận động đất và sóng thần lớn hơn, có thể giật sập bức tường này và tàn phá các thành phố Nhật Bản. Chuyện thực tế đã xảy ra sau đó ít năm làm choáng váng người Nhật và nhân loại. Trên con phố tài chính Tokyo, tên Nassim Nicholas lại vang lên và trong các hiệu sách, cuốn Thiên Nga Đen lại leo lên kệ sách bán chạy nhất.
Gần đây, Nassim viết cuốn mới, anti-fragile, fragile là dễ vỡ, anti là chống lại. Viết về các dự báo khác trong cuộc sống, trừ tài chính.
Bản tiếng Việt khá hay. Dịch giả Kim Chi hiện là dịch giả số 1 Việt Nam hiện nay vì cô từng tham gia giảng dạy chương trình đào tạo kinh tế Fulbright ở Việt Nam. Dù bản thân cô là một kỹ sư hoá học và là bạn đồng môn của Tony ở lớp thể dục.
Sách có giá cao, gần bằng giá quốc tế. Nên mình mua là mua kiến thức quốc tế. Sách chỉ nên dành cho người có văn hoá đọc, vì khá khó và nghiễn ngẫm từng câu, Tony mất 1 tháng đọc liên tục mới xong 1/2 cuốn.
Đọc sách xong, nên cho 1-2 người bạn thân tín, răng môi của mình mượn đọc. Chứ đọc xong mà ích kỷ cất sách không cho ai mượn thì coi như giết chết nó, vì mình ít khi nào đọc lại, hãy để cho nó có giá trị sử dụng với nhiều người hơn.

Tuesday, June 23, 2015

Những tháng ngày du hạc

Đợt 1 (2008, Há Vợt)
Năm 2007. Mục tiêu hạc xong ĐH, thạc sĩ, mở công ty, mở nhà máy, mở trang trại, cất nhà mua xe, gia đình lớn gia đình nhỏ gì cũng đều đã hoàn thành, chỉ còn giấc mơ du hạc là dở dang. Nên khi thấy kinh tế suy thoái, nhắm làm ăn hơi khó là Tony đi du hạc, dù ngắn hạn 6 tháng 1 năm cũng xách cặp đi, kể cả mấy khoá ở New Zealand, Hồng Công, Singapore, Nhật, châu Âu...chỉ có vài tuần cũng đi tuốt. Lúc ở nhà làm chủ nhà máy thì nhìn Tony bận áo công nhân lấm lem dầu mỡ, dù lúc làm chủ trang trại trồng nấm trồng rau thì Tony đen thui với chân đất và cái nón lá trên đầu, tuy nhiên khi bước vào giảng đường là Tony bận áo sơ mi trắng quần jean, tóc hớt cao, đeo ba lô như sinh viên ngay, nhìn dễ thương lắm.
Cứ ước mơ là phải thực hiện cho được. Bạn bè đi hạc xong về hết rồi, giờ mình mới vác mẹt đi, có sao. Đời phải 1 lần du hạc để sau này có cái kể con cháu nghe chứ. Còn mấy ngày nữa lên đường, tự nhiên thấy trong người như đang ở Mỹ. Sáng nào ngủ dậy Tony cũng cảm thấy bị jetlag ( tình trạng say máy bay và chênh lệch múi giờ), dù đang ở Sài Gòn mới lạ.
Hôm lên Củ Chi thăm nhà máy, cậu tài xế mở radio, ca sĩ ca bài Quê hương là chùm khế ngọt, Tony ngồi nghe mà khóc rấm rứt, bứt tóc bứt tai vì nhớ Việt Nam. Tụi Singapore ngồi cùng xe ( tụi nó qua góp vốn lòm en với Toni) ngạc nhiên, hỏi ủa tại sao em khóc ? (giống Mr Bụt hỏi Ms Broken Rice). Toni sẵn tiện dịch luôn nội dung bài hát ( hometown is a bunch of sweet star fruit- Tony giỏi quá cái chi cũng dịch được). Tụi nó nghe xong thích thú, bắt ghé chợ mua ‘trái quê hương’ để ăn cho biết. Hẻm cho nó ăn nhiều, sợ bị Tào Tháo rượt ( nói vậy chứ anh Tào anh hùng nổi tiếng trong thiên hạ, đi rượt đuổi mấy đứa ỉa chảy làm chi).
Sang Hoa Kì lần này, hành trang Tony mang theo chẳng có gì ngoài cái camera cả chục chấm, cứ thấy bãi cỏ là nằm sõng xoài xuống đưa cuốn vở lên cằm rồi nhờ ai đó chụp. Tốt nghiệp xong, kiến thức sách vở đâu không thấy chỉ thấy mang về nước mấy vali toàn Album và Album hình ảnh. Các chủ đề “toni và bạn hữu, toni và giáo sư, toni và thư viện, toni và căng tin, toni và đường phố, toni và x xì, tony và y cà rốt” ...đều được bọc giấy kính cẩn thận, ghi rõ thời gian địa điểm chụp để không có đứa nào cãi được là dùng phô tô xốp. Sợ tụi nó không tin là sụ lo lắng nhất của Tony trong suốt thời gian du hạc.
Còn phải mang theo tiền nữa chớ. Ở bên này ai xin cũng không cho, ki bo keo kiệt, qua bên kia, mỗi lần nghe ‘chùm khế ngọt”, Toni lập tức đến Western Union thực hiện hành vi kiều hói. Cố tình sai chữ "hói" cho nó ra Việt kiều. Đúng là khả năng hòa nhập nhanh dễ sợ.
Rồi đang search thử NASA hay Boeing ở bang nào nữa chớ, ở bển đi làm thêm cắt cỏ hay làm móng mệt thấy bà, về nước phải nổ, lúc rảnh rỗi, ngoài giờ lên lớp, Tony có đi làm phi hành gia NASA. Tối thứ 6 bay ra không gian rồi tối chủ nhật bay về trái đất, sáng thứ 2 đi hạc.


Nhà giàu đứt tay

Chúng ta thường nghe câu “nhà giàu đứt tay, ăn mày đổ ruột”, ý nói là với nhà giàu, việc nhỏ xíu như đứt tay cũng là một cái gì đó ghê gớm, như việc đổ ruột của người ăn mày. Có một lần trò chuyện với 1 bác sĩ làm ở tổ chức Y tế thế giới trên một chuyến bay, Tony mới biết rằng việc “đứt tay” thỉnh thoảng vẫn là một cơ hội tốt để thay máu. Việc thỉnh thoảng bị ra chút máu rất tốt cho cơ thể, vì máu cũ, máu đã ít ô-xi, hết năng lượng cần PHẢI loại bỏ, để cơ thể bổ sung một lượng máu mới, fresh blood. Lượng máu mới này giúp cơ thể đẹp đẽ hơn, tráng kiện hơn, vận chuyển tốt hơn oxygen đến mọi cơ quan trong cơ thể, đặc biệt là não. Nên nhân viên ở những hãng công nghệ lớn như ở Silicon Valley, ở Boeing, Airbus, NASA hay sinh viên West Point, Yale, Harvard, Oxford…nhà trường thường xuyên tổ chức hiến máu cho các trường Y trực thuộc, cũng là một hình thức thay máu cho sinh viên, giúp họ khỏe mạnh hơn, học hành giỏi giang hơn. Vì hiến máu chỉ dành cho các bạn từ 18 đến 60 tuổi nên nhiều bạn trẻ kỷ niệm sự trưởng thành hoặc tốt nghiệp ĐH bằng cách hiến máu nhân đạo như là một khoảnh khắc khó quên trong đời. Máu cũ của mình chứ vô cơ thể mới, cơ thể mới lại tiếp nhận, tự động welcome bơm ô-xy vô, chảy rần rật, giúp người mới mổ dậy nhanh chóng khỏe mạnh.
Trong thế giới tự nhiên, muôn loài lâu lâu lại choảng nhau để được "đứt tay", được thay máu. Y khoa phương Đông 5000 năm cũng có lý khi họ thỉnh thoảng cắt bỏ máu dưới khu vực bị đau để bỏ lớp máu thường có màu đen, do ít ô-xy. Việc loại bỏ chút máu là vô cùng cần thiết cho cơ thể để tái tạo cái mới.
Có một số bạn ích kỷ cho rằng mình đi hiến máu, chỉ được hộp sữa cân đường, trong khi bệnh viện bán máu cho bệnh nhân thu tiền, ngu gì hiến? Nhưng đó là cách nghĩ sai, chi phí xét nghiệm, trữ lạnh bảo quản…rất lớn nên phải bù lại. Cả thế giới họ đều làm như thế cả, máu có thể tài trợ cho các chương trình mổ nhân đạo, vùng sâu vùng xa…Đừng có "ngu gì x, ngu gì y..." nữa nhé, nghe mệt quá.
Còn gì ngại ngần nữa bạn ơi. Hãy thay máu 1 lần trong đời để có máu tươi trong cơ thể, giúp mình thông minh hơn, thanh tú hơn. Và chúng ta sẽ hạnh phúc hơn khi biết rằng máu mình đang lưu thông trong trái tim người khác. Đi đường nhìn ai sao cũng đẹp đẽ giống mình, nói "không chừng trong cơ thể bạn có máu của tui đó".
Máu của người hào sảng, nghĩa tình nhân hậu sẽ chan chứa trong bao nhiêu cơ thể sống khác, giúp họ hào sảng, nhân hậu, nghĩa tình, văn minh giống mình. Các bạn có thể đăng ký trực tiếp với Viện huyết học hay với đoàn trường mình đang học nhé.
Tony cũng hay đi hiến máu lắm, vì mục tiêu duy nhất là share bớt sự hào sảng và thanh tú chứ quá trời quá đất ai chịu nổi? Máu mới nên sáng tạo miết, độc giả theo dõi Tony từ lúc yahoo 360 độ đến giờ, hơn chục năm rồi mà không có nhàm chán là nhờ não được cung cấp máu mới liên tục.
Nếu mình ở các tỉnh thì liên hệ hội chữ thập đỏ hoặc bệnh viện tỉnh/thành phố.
Đẹp trai đẹp gái quá thì chia bớt cho người ta. Còn mình lâu quá không nghĩ ra cái gì mới cũng đi thay máu cho não nhé. Liên hệ làm phát "đứt tay" cho nó tự nhiên nào: http://www.nihbt.org.vn/


Tuesday, June 16, 2015

Chuyện ở Hồng Công

Thập niên 60, trừ Nhật, tất cả các nước châu Á đều nghèo. Vô trang web của ngân hàng thế giới sẽ thấy GDP của các nước châu Á trong thập niên này đều tiệm cận mức 0, tức chẳng có gì.
Chương trình giáo dục các nước châu Á bắt nguồn từ các nước châu Âu, tùy theo từng là thuộc địa/ảnh hưởng của nước nào, như ở Trung Quốc, Singapore, Miến Điện, Malaysia, Thái Lan là giáo dục hệ Anh quốc, các nước Đông Dương là hệ Pháp, còn Indo, Philippines là hệ Tây Ban Nha, Hà Lan...Tuy nhiên, giáo dục “Tây” áp dụng cho “Ta” không thích hợp lắm, vì cách tư duy của người phương Đông khác phương Tây. Duy chỉ có Nhật bản, với tư tưởng “Thoát Á Luận” của Fukuzawa (thoát ra sự ràng buộc chằng chịt của tư duy người châu Á) có từ thời Minh Trị Thiên Hoàng, họ lấy toàn bộ sách vở từ châu Âu, chủ yếu là từ Đức, về biên soạn lại. Và hiệu quả bất ngờ, chỉ sau 2 thế hệ học sinh, Nhật trở thành nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới, và là quốc gia da vàng mũi tẹt duy nhất trong hàng ngũ G7 đến tận bây giờ. Người Nhật giàu có cả trăm năm, nên cốt cách nó khác với các anh nhà giàu mới nổi sau này.
Thấy giáo dục Nhật quá hay, năm 1968, Hàn Quốc, Singapore, Đài Loan, Hồng Công sang tham khảo chương trình giáo dục của Nhật và áp dụng cho nước mình. Và chỉ đúng 1 thế hệ học sinh ra trường, bốn quốc gia trên trở thành 4 con rồng châu Á. Còn lại cả 50-60 chục nước châu Á khác thì vẫn cứ dậm chân tại chỗ. Giáo dục Nhật tập trung vào 3 yếu tố chính là TINH THẦN TỰ LẬP, TÍNH KỶ LUẬT VÀ ĐẠO ĐỨC, trong đó chủ yếu là phải thoát được tư tưởng tiểu nông ích kỷ cá nhân nhỏ hẹp của người châu Á mấy ngàn năm. Dân tộc nào hội đủ 3 tính cách này, dân tộc đó sẽ trở thành dân tộc đi “cho việc”, tức mang nhà máy xí nghiệp việc làm đến nơi khác để người ta làm cho mình. Ở bất cứ xã hội nào, một người bình thường muốn trở thành ông chủ lớn, cũng phải tích lũy đủ 3 tính cách trên, không thể khác được.
Phillipines lại chọn cách xây dựng một hệ thống giáo dục cực kỳ thực tế theo hướng khác. Từ lớp 1, học sinh Phi được học tất cả các môn bằng tiếng Anh, theo sách giáo khoa của Mỹ và Tây Ban Nha. Mục đích của cách đào tạo này là “to get a good job” tức là hướng đến tìm việc làm tốt sau khi ra trường. Khi hỏi “học để làm gì”, phần lớn sinh viên ở Phi họ sẽ trả lời là “để xin việc”, còn nếu ở Hàn, ở Nhật, ở Sing, ở Đài Loan, ở Hồng Công, các bạn trẻ sẽ nói “học để biết làm việc, để quản lý, để mở cơ ngơi làm ăn”. Ở Phi, có khái niệm “việc làm ngon” trong khi ở Nhật Bản và 4 con rồng châu Á, người ta chỉ nói “việc làm”. Ở Phi, người ta cũng có khái niệm “a pretty degree” tức “bằng cấp đẹp”. Năm 2009, 8.6 triệu người Phi với đủ thứ bằng cấp đẹp trên tay, rải đơn đi xin việc khắp nơi và họ có mặt ở 214 quốc gia trên thế giới, chủ yếu là Arab Saudia, Malaysia, Singapore, Nhật, Canada, Hồng Công, Anh, Úc, Mỹ…mỗi năm gửi về nước 17-18 tỷ đô la Mỹ (số liệu năm 2008), chiếm hơn 10% GDP của nước này.
Ở Phillipines, ông chủ các nhà máy phần lớn là người gốc Hoa (Phúc Kiến/Quảng), vốn chiếm khoảng ¼ dân số (đa số là người lai hoặc có tổ tiên là người Hoa, còn người gốc Hoa thuần chiếm rất ít, 1.6% dân số/2008) vì người Hoa có đặc tính là thích sản xuất, thích làm chủ. Người Phi gốc mang đặc trưng của cư dân Nam Dương Vạn Đảo, da ngăm đen, mũi to, mắt đo, tóc xoăn, ngực nở, nhìn rất đẹp, được trời phú cho khả năng hát ca hơn người. Các viện đào tạo ca sĩ và nhạc công, vũ công trên đất Phi nhiều vô kể. Nếu bạn vô mấy khách sạn 5 sao ở các thành phố lớn khắp thế giới, sẽ thấy thường trực những ban nhạc người Phi chơi cực kỳ hay. Tạo hóa cũng ban cho người Phi khả năng ngôn ngữ tuyệt vời, nên họ nói tiếng Anh hay nhất châu Á, do cấu tạo dây thanh quản trong cổ họng của họ giống người da trắng nhất. Người Phi tận dụng thế mạnh này và đào tạo ra giáo viên tiếng Anh xuất khẩu khắp nơi. Các trung tâm ngoại ngữ lớn ở châu Á đều có mặt các giáo viên người Phi. Ở Phi, công nghệ bằng cấp cực kỳ đa dạng. Cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ…được đào tạo với nhiều hình thức khác nhau, nên dân chúng Phi thường có bằng cấp rất tốt. Họ cũng xuất khẩu bằng cấp cho các nước thích sở hữu bằng. Quốc gia hơn trăm triệu dân này có tới 2200 trường cao đẳng đại học, đến nỗi tiếp tân khách sạn cũng có bằng thạc sĩ MBA, còn tiến sĩ thì đào tạo cho cả thế giới với hệ mở rộng, chỉ cần qua đó bảo vệ là xong, họ chấp nhận bảo vệ dưới nhiều ngôn ngữ khác nhau, ví dụ người Cambodia muốn có bằng tiến sĩ, có thể bảo vệ thông qua 1 phiên dịch.
Ở Phi, có 2 nghề họ cũng xuất khẩu rất tốt là giúp việc nhà và y tá. Nếu bạn đến chữa bệnh ở Singapore ví dụ ở bệnh viện Raffle, phần lớn các y tá đến từ quốc gia vạn đảo này. Họ dẻo dai, làm việc cực nhọc cỡ nào cũng chịu được, lại vui vẻ yêu đời. Có lần Tony đến thăm nhà anh Stephen ở Hồng Công (anh Stephen là người Hồng Công nhưng có nhà máy sản xuất áo mùa đông (fur coat) tới mấy ngàn công nhân ở Quảng Châu, khoảng cách gần nên anh đi đi về về), Tony thấy mấy cô giúp việc người Phi rất xinh đẹp nhưng hay xao nhãng. Cứ bị chủ mắng thì xõa tóc đứng khóc, nhưng đâu 1 tiếng đồng hồ thì hết, vui vẻ trở lại, vừa lau nhà vừa hát vang bài “my heart will go on” và mơ đến chàng Jack đẹp trai hào hóa của bộ phim Titanic. Hát đến khi ông chủ nhà bực quá, nói “Please don’t sing any more, I have a headache” thì họ cười hí hí, nói “ok sir”. Trăm cô như một.
Đàn ông Phi thì thường làm việc ở các nhà máy hay nông trại do các ông chủ từ Nhật, 4 con rồng châu Á sang đầu tư. Vì về mặt địa lý, Phi gần như trung tâm. Từ Seoul, từ Tokyo hay Đài Bắc, Singapore cũng chỉ 2-3 tiếng bay là tới. Các công ty đa quốc gia cũng đặt nhà máy tại đây, vì giá lao động rẻ và tiếng Anh giỏi. Đàn ông Phi còn được xuất khẩu lao động sang Nhật, Sing, Hàn để làm các công việc nặng nhọc như xây dựng, trèo tường lau cao ốc, chặt cây xanh, thông cống đường sá, cho sư tử ăn trong sở thú…,những nghề nguy hiểm mà người bản xứ sợ chết hẻm chịu làm. Họ làm việc khá chăm chỉ và kỷ luật, nghiêm túc, kiếm những đồng lương ít ỏi gửi về quê.
Lúc còn làm việc ở Hồng Công, một buổi tối nọ, Tony lang thang ra khu vực gần IFC chơi (IFC là trung tâm tài chính, int’l financial center), thấy cảnh sát giăng dây, các con phố tấp nập xe cộ hàng ngày trở thành phố đi bộ. Tony chen lấn vô coi, thấy hàng ngàn các cô giúp việc người Phi được các ông chủ cho tài xế chở đến, thả xuống, cho tự do chơi tới khuya thì đi tàu điện ngầm về nhà. Đây là buổi họp chợ 1 tuần 1 lần của cộng đồng người Phi, tối thứ 7 nào cũng vậy.Tony thấy các cô trải bạt ra ngồi, rồi gọt xoài xanh, cóc, ổi chấm muối ớt, vừa ăn vừa kể chuyện chủ nhà tao thế này, con gái con trai bà chủ nhà tao thế kia, nhà máy của ông chủ tao thế nọ,… Thấy toàn món chua, nước bọt tuôn trào ào ạt, Tony sà xuống xin mấy cổ, nói thèm quá thèm quá. Mấy cổ hỏi ủa mày là người Hồng Công sao lại thèm xoài xanh muối ớt, mày phải húp canh gà rong biển chứ? Mà sao mày nói tiếng Anh giỏi vậy? Nhiều cô bu lại coi, xì xầm chỉ trỏ bàn tán nói ủa họ ở Hồng Công cả chục năm rồi, trừ Tứ Đại Thiên Vương như Lê Minh Quách Phú Thành Lưu Đức Hoa, tụi tao chưa thấy ai cao to đẹp trai như mày. Tony nói hẻm có, tao người Việt Nam. Ở Việt Nam, thế hệ tao ai cũng nói tiếng Anh như gió và đẹp đẽ thanh tú giỏi giang hết cả. Họ cười tít mắt, nói vậy hả, bữa nào để dành tiền qua Việt Nam chơi, đặng kiếm chồng. Cô nào cũng vừa nhai xoài, vừa mơ về những chàng Jack “made in Vietnam” hào hoa phong nhã. Đong đưa qua lại một hồi, Tony thấy mấy cổ phủi đít đứng lên, nói tụi em giờ phải về chứ khuya quá sợ ông chủ mắng…


Popular Posts

Blog Archive

Powered by Blogger.