Saturday, August 1, 2015

Hôm nay mẹ lên nương

Các bạn trẻ Hà Nội hoặc Thái Nguyên từ nay có một sự lựa chọn mới trong di chuyển giữa hai thành phố, đó là tàu hoả.
Đường sắt Việt Nam vừa mở 2 chuyến tàu khách nối giữa hai thành phố, có chuyến sáng sớm và chuyến chiều. Bạn có thể đi từ ga Long Biên lúc 8h15 sáng để đến Thái Nguyên chơi, sáng hôm sau về lại chuyến QT2 có mặt lại ở Hà Nội lúc 7h45 để đi làm. Hoặc thong thả hơn thì về chuyến QT4 lúc 2h chiều. Chỉ gần 2h là chúng ta xong cuộc hành trình. Cha mẹ ở Hà Nội hay Thái Nguyên có con nhỏ cũng nên dắt chúng nó đi để có trải nghiệm xe lửa. Đó sẽ là những kỷ niệm không thể quên trong ký ức bọn trẻ.
Thái Nguyên là thành phố trung du Bắc Bộ, từng là 3 thành phố lớn của miền Bắc được người Pháp quy hoạch từ rất sớm. Chỉ cách Hà Nội 80km nhưng cảnh sắc ở đây hoàn toàn khác. Qua cửa sổ tàu hoả, chúng ta sẽ nhìn thấy những đồi chè xanh ngắt, những cánh đồng và những ngôi làng trung du điển hình. Hình ảnh những em bé đi học dưới những cây cọ y chang sách tập đọc lớp 2 vẽ hồi xưa, minh hoạ cho bài thơ Đi Học
"Hôm nay mẹ lên nương
một mình em tới lớp
chim đùa reo trong lá
cá dưới khe thì thầm
......
hương rừng thơm đồi vắng
nước suối trong thầm thì
cọ xoè ô che nắng
râm mát đường em đi..."
Bạn không cần tưởng tượng nữa. Hãy gõ vetau.com.vn, chọn ga đi, ga đến và lên đường. Tuổi trẻ cần đi nhiều, đi nhiều ở mức bạn có thể đi. Đừng đi xe máy nguy hiểm, hãy đi tàu để tự enjoy khung cảnh qua ô cửa sổ, với lý cà phê mát lạnh trên tay, bạn sẽ thấy không thể có sự thú, vị hơn thế. Mình mạnh dạn tạo cuộc đời thú và vị. Cũng có mấy đứa chẳng đi đâu, cứ quanh quẩn ở nhà, chơi mấy trò rất thú và rất dị.
Bạn bè rủ không đi thì đi một mình. Đi một mình có cái thú vị riêng là sẽ dành thời gian cho mình, sẽ nhìn phong cảnh nhiều hơn là nói chuyện với bạn bè. Nhiều nhóm đi chơi chứ chủ yếu thời gian là trò chuyện, đánh bài, chụp hình....sẽ không có thời gian lắng với thiên nhiên. Chưa kể là mình thích cái góc đó, cái chỗ đó nhưng tụi bạn thì không, nên mình không thể dừng lại enjoy cho đã mắt được. Tuy nhiên, có bầu bạn bên cạnh thì vẫn vui hơn. Mình có thể tự tìm bạn, làm quen với người lạ trên cung đường mình đi.
Giả bộ hôm nay mẹ lên nương đi, tự mình đi học xem sao.
Thái Nguyên vẫy gọi...

Tủ sách, tủ rượu và tủ lạnh

Năm ngoái có một bạn mua cuốn sách Cà Phê cùng Tony về, ngồi đánh máy lại mất mấy ngày, làm ebook rao bán. Bán mãi không được, hoá ra các bài đều có trên fb, bạn tưởng như sách khác. Bạn gửi mail cho Tony, mail đầu nói sao anh ngu thế, đăng hết lên mạng thì in sách ai mua? Mấy ngày sau, nhận thức thay đổi, lại gửi mail xin lỗi nói em đọc xong, thấy xấu hổ quá, từ nay xin chừa, thôi không khôn nữa.
Hôm đứng trong cửa hàng photocopy trước cổng trường 1 ĐH lớn, Tony thấy các bạn nói nhau "một đứa mua sách của thầy thôi, đem ra photocopy cho cả nhóm, tiết kiệm cả 8 nghìn đồng/cuốn". Tony nhìn thấy thấy chữ nhoè nhoẹt nhưng mặc kệ, lãi 8000 đồng tức 40 cents vẫn làm. Rồi lại thấy một số bạn vô photocopy thành những tờ be bé nhằm quay bài, trí tuệ mắt mũi chân tay huy động để đối phó với giám thị. Năng lực không có nên mọi giá phải có tấm bằng để có thể sinh sống được. Nhìn gương mặt cả chục đứa khôn quắt queo trên con đường trở thành trí thức, thấy ớn quá chừng.
Các bạn trẻ tập thói quen hào sảng bằng cách mua sách giấy có bản quyền, không "khôn vặt tiểu nông", tìm cách bẻ khoá lấy ebook ra đọc. Cái gì miễn phí là bu lại, giành giật thì mình tránh xa. Họ không khả năng kiếm tiền mới bu vô chỗ miễn phí ấy. Mình muốn sở hữu cái gì thì bỏ tiền ra, của cho là của nợ. Có năng lực là tự làm. Tự học. Tự lập. Tự kiến lập sự nghiệp và nhân cách.
Đừng lấy không của người khác, trừ khi mình là thiếu nhi, người già, người tàn tật. Tư tưởng "yêu thích miễn phí, nếu không miễn phí thì âm thầm ăn cắp" làm mình nhỏ bé tiểu nông mãi. Mình mua bản gốc như là một cách tri ân trí tuệ công sức của tác giả. Không photo giáo trình nữa, công thầy cô biên soạn, công nhà in và đơn vị phát hành. Mua còn để lưu trữ mai sau, tạo thành tủ sách của gia đình. Con cái lớn lên, qua nhà bạn bè chơi, về hỏi ủa sao ba mẹ không đọc sách, nhà mình không có tủ sách mà chỉ có tủ rượu và tủ lạnh? Sao nhà mình chỉ chú trọng ăn và uống? Sao nhà mình chỉ có phòng ăn, phòng ngủ mà không có phòng đọc sách.
A home library, tại sao không?

Thursday, July 30, 2015

Cách đuổi kiến, rắn lục đuôi đỏ, ốc sên, các côn trùng ra khỏi nhà

Có nhiều bạn khởi nghiệp làm nông nghiệp và các bạn nói rất đau đầu vì kiến cứ tha hết hạt giống của các bạn đang gieo, mà trị gì cũng không hết. Thêm ốc sên nữa. Hai đối tượng này khó trị lắm nhé các bạn, các bạn phun thuốc hóa học không hiệu quả đâu.
Tony thì mặc dù là kinh doanh thuốc bảo vệ thực vật và phân bón nhưng chỉ khuyến khích sử dụng thuốc sinh học hàng Ấn Độ (trên nhãn có ghi xuất xứ Ấn Độ). Hàng Trung Quốc mang tiếng thuốc sinh học nhưng họ hay thêm chất ẩn này chất ẩn kia vào để tăng hiệu lực, mình không biết là gì, nên tốt nhất là không xài, đặc biệt là các bạn sản xuất nông sản để xuất khẩu. Nông sản rất dễ tồn dư lượng…dẫn đến bị trả hàng về rất tốn tiền và danh tiếng. Nếu các bạn buộc phải sử dụng thì tuyệt đối tuân thủ thời gian cách ly tức chỉ số PHI ghi trên nhãn thuốc.
Có một cách rất dễ làm để các bạn đuổi kiến hay ốc sên ra khỏi vườn là vỏ trứng. Trứng gà hay trứng vịt, các bạn dùng xong thì phơi thật khô, rồi giã mịn (xay trong cối xay tiêu là tốt nhất, càng mịn càng tốt), sau đó rải đều trên bề mặt đất trồng, hoặc gốc cây thì sẽ hạn chế kiến đỏ bu lên (kiến đỏ thì phá cây, kiến vàng thì bảo vệ cây, kiến vàng thì chỉ ở trên cao nên không phản ứng với vỏ trứng). Các bạn có thể rải vô góc nhà, quanh tường nhà bếp, phòng khách để kiến không vào nhà.
Còn bạn hỏi cách đuổi rắn lục đuôi đỏ, nhất là nhà gần sông, gần công viên, bụi rậm, ở nông thôn…Các bạn nên mua bột tỏi, hàng công nghiệp có bán ở các chợ lớn, về rải trên đất quanh nhà. Rắn kỵ mùi tỏi sẽ không đến.
Các bạn cũng có thể trồng họ hành, tỏi, nén, hẹ…cũng khiến rắn tránh xa. Nên vùi vài củ hành, tỏi, gốc hẹ..vào nơi có đất ẩm, hoặc trồng trên chậu thấp cũng được.
Chúc các bạn làm vườn vui vẻ!!!


Monday, July 27, 2015

Chuyện ở Ceylon

Tony đến thủ đô Colombo của Sri lanka vào một ngày nắng đẹp. Đảo quốc nhỏ, đẹp bình yên như hình bản đồ là một giọt nước trên Ấn Độ Dương.
Đường bay từ Việt Nam đi Sri Lanka có thể qua ngõ Băng Cốc, Singapore hay Kuala Lumpur, Air Asia hay Thai Airways có giá khá mềm. Visa xin rất dễ, có thể xin ở đại sứ quán hay vào visa online Sri Lanka để nộp tiền qua thẻ tín dụng, nhận được approval letter và mình in ra, đến sân bay Colombo cho hải quan họ đóng dấu vô, gọi là visa on arrival hay landing visa cũng được. Chỉ mất vài tiếng là chúng ta đặt chân đến vùng đất đẹp lạ đẹp kỳ này
Sri Lanka trước đây gọi là xứ Tích Lan, hay Ceylon. Ngoài thủ đô Colombo, chúng ta nên đi xem người Srilanka câu cá, gọi là stilt fishing. Họ đóng mấy cây cọc tuốt ngoài biển, rồi ngồi vắt vẻo trên đó câu. Tony cũng được bạn đưa tới thành phố Matara để trèo lên ngồi, cười như Liên Xô được mùa để chụp hình, nhưng không câu được con cá nào. Vì chóng mặt quá, thấy sóng biển cứ đánh vô bờ, mình có cảm giác là càng trôi ra biển nên một lúc là khóc lóc vang dội, đòi bạn bế xuống.
Chúng ta còn có thể lên thăm cao nguyên, vùng trồng chè nổi tiếng ở đây. Với độ cao trung bình 1800m so với Đà Lạt là 1500m, cao nguyên của Sri Lanka có khí hậu lạnh hơn, ban đêm nhiệt độ xuống dưới 12-15 độ, ban ngày cao nhất 23 độ C. Con đường lên thành phố này uốn lượn qua mấy đồi chè bạt ngàn. Ông vua trà thế giới, ngài Thomas Lipton, với việc lấy tên của mình gắn với thương hiệu trà Lipton nổi tiếng, cũng từng đến đây là lập đồn điền, sản xuất trà đen, tra vàng, trà xanh...cung cấp cho toàn bộ hoàng gia Anh và các hoàng gia châu Âu khác. Tony mò mẫm tìm hiểu trà Dilmah, vì đây là thương hiệu lớn của Srilanka, hy vọng là hướng dẫn các bạn trẻ ở các vùng trà Việt Nam như Thái Nguyên, Bảo Lộc...học hỏi bắt chước mà sau này vươn ra tầm thế giới. Nên mới ngồi ê mông mấy tiếng bay qua. Uống thôi là uống, sáng trà tối trà nên hẻm ngủ nghê gì được. Hỏi thăm phỏng vấn năn nỉ đủ cả, cuối cùng cũng giật được bí kíp mang về. Đang tìm kiếm bạn trẻ VN nào đam mê đến mức sống chết với ngành trà để trao lại chứ Tony chỉ yêu thích phân bón. (Nói giỡn chứ Tony qua đó bán phân bán thuốc, tháng nào cũng cả chục container mấy loại phân bón và thuốc trừ bọ trĩ hại trà. Vì mấy dòng phân thuốc này là thuốc sinh học chiết xuất từ hạt quả na nên không độc, đạt Global GAP nên họ mới xài. Nông dân trồng trà Việt Nam thì chê, nói hiệu lực diệt chậm quá, họ muốn thuốc gì xịt cái sâu bọ chết liền mà Tony thì hẻm có loại có tính độc cao ấy nên trong nước bán hẻm được nhiều, trừ một số nông trường trà buộc phải mua để không có dư lượng mới xuất khẩu được. Khổ quá, Tony phải lăn lê sang tận xứ người bán).
Người sáng lập trà Dilmah là ông Merill Fernando. Sinh năm 1930, lúc 20 tuổi, Fernando xác định sứ mạng cuộc đời mình là ngành trà. Nên ông cống hiến hết sức lực để ngày đêm nghiên cứu nó, theo khẩu vị của các nước nhập khẩu. Ông đi lang thang khắp nơi để xem người ta chế biến, uống trà ra sao, giống trà gì...từ đó ông về Sri Lanka trồng cho đúng, sản xuất cho đúng gu của người ta. Ròng rã gần 40 năm, tức năm 1988, ông lập hãng trà Dilmah, lấy chữ đầu tên của 2 thằng con trai, thằng Dilhan và thằng Malik.
(thui bùn ngủ òi, sáng mai nếu dậy sớm mà hẻm đau lưng sẽ kể tiếp).


Friday, July 24, 2015

Học nghề quốc tế miễn phí

Hiện tại, học sinh trung học vừa trải qua kỳ thi tốt nghiệp và xét ĐH, nếu các bạn không có đủ tiêu chuẩn vào các giảng đường hàn lâm, thì trung học nghề, cao đẳng nghề là một sự lựa chọn tuyệt vời. Vấn đề là các bạn học thật nghiêm túc, có chuyên môn thật vững, có ngoại ngữ tương đối ở mức giao tiếp và đọc hiểu tài liệu, thì cơ hội việc làm với các bạn VÔ CÙNG LỚN. Nhiều hàng công nghệ đang sang VN xây dựng nhà máy, và các bạn có thể sang nước ngoài làm việc. Những quốc gia mạnh về công nghệ như Tây Âu, Mỹ, Nhật, Hàn…luôn chào đón lao động có chuyên môn, đặc biệt là về công nghệ. Điều kiện là các bạn phải đam mê công nghệ, thích đổ những giọt mồ hôi trên chiếc áo sơ mi có cái cầu vai của người làm kỹ thuật.
TnBS xin giới thiệu các bạn chương trình đào tạo nghề của Bosch. Bosch là một công ty công nghệ vô cùng nổi tiếng của Đức, đủ các sản phẩm từ phụ tùng ô tô đến đồ gia dụng. (Máy KHOAN hôm trước TnBS nói các bạn mua cũng thường từ hãng này và hãng Makira của Nhật, có bán ở siêu thị Metro).
Trở lại chương trình này của Bosch, các bạn học được học miễn phí, lại có lương trong quá trình học. Học xong, cơ hội xét tuyển vô công ty Bosch này rất lớn, cũng như cơ hội việc làm trong và ngoài nước. Các bạn có con em muốn học nghề quốc tế miễn phí như thế này, có thể vào: https://www.dropbox.com/…/TGA_%20RecruitingAd-2015-06-19-V2…
Các bạn cũng có thể bấm Like trang Bosch để tìm hiểu. Chúc 2200 bạn trẻ làm việc ở Bosch Việt Nam có thể hàng ngày quan sát xem người Đức làm việc ra sao, rèn luyện kỹ năng và kỷ luật. Và không ngừng ước mơ thành lập những hãng Bosch riêng của Việt Nam trong tương lai.

Sunday, July 19, 2015

Để trở thành quản lý hoặc ông chủ

Có 1 bạn con dượng đi ở trọ, ghé thăm thấy nhà bếp lộn xộn, chén bát để lung tung nên Tony yêu cầu bạn suy nghĩ cách sắp xếp cho gọn hơn. bạn đã mua giá treo rồi bắt vô tường, và mọi thứ trở nên rất sạch đẹp, điều mà bạn chưa nghĩ ra.
Những nơi khác như chỗ ngủ, quần áo, sân nhà, trần nhà, toilet, nhà tắm....đều phải nên như vậy, cứ nhìn ngó và sửa, bỏ hết và dứt khoát những cái cũ kỹ bẩn thỉu đi, đồ dùng ăn uốnh cái gì cũng chà rửa cho thậtsạch vào. Bắt buộc phải ăn ở sạch sẽ để là người văn minh
Cách duy nhất để thoát khỏi đám đông 95% cả đời chật vật chính là lao động với sự tính toán suy nghĩ thật nhiều. Bắt đầu bằng việc quan sát chỗ mình ở, sẵn sàng bỏ vài tiếng ra QUAN SÁT và nghĩ ra cách thay đổi sao cho nó tốt hơn, đẹp hơn, gọn gàng hơn, khoa học hơn. Và phải bắt tay vào làm.
Có 2 bạn nhóm tình nguyện, từ đứa ngáo ngơ toàn phần, chỉ sau 2 tháng đào tạo, đã được cân nhắc làm quản lý. Vì bạn chịu khó quan sát và sẵn sàng lao động chân tay. Còn cũng có những bạn 2 năm vẫn là đứa sai vặt, kêu gì làm đó vì không có óc quan sát, lại lười, cứ ôm laptop miết. Vào chỗ ở, chỗ ngủ của thể loại sai vặt viên này sẽ thấy dơ dáy bẩn thỉu không gọn gàng gì cả. Người thì hôi thối, giày dép không rất bẩn, tóc tai dài thậm thượt,...
Các bạn trẻ cũng lưu ý để chọn bạn trai bạn gái chọn vợ chọn chồng, phải là người chăm làm tay chân để được hạnh phúc. Đừng dây vào thể loại nghĩ rằng mình học ĐH này ĐH kia sẽ trở thành strategist này, chiến lược gia kia, sẽ có tiền để thuê người làm việc nhà. Mãi mãi không có. Chỉ là những ảo tưởng gia.
Còn lấy thể loại kia, thì nghèo túng vì lười, lại phải sống trong không khí môi trường bẩn thỉu cả đời, rất uổng. Mọi thứ đều từ thói quen từ bé, gia đình không cho làm chân tay cái gì, chỉ bắt học và học thì phải nhận thức cái đó là sai, phải kiên quyết làm.
Bạn trẻ nào không chịu mó tay vô cái gì để ra mồ hôi thì không có nhận thức. Nhận thức là thước đo sự trưởng thành. Với người 18+ tức cơ thể trưởng thành rồi nhưng trí óc thì chưa, nên tránh xa, đừng dây vào sẽ khổ.

Friday, July 17, 2015

Một lá thư từ miền gió Lào

"Gửi Dượng Tony
Con là sinh viên năm cuối một đại học miền Trung. Mấy hôm nay đọc báo con thấy tin nguồn máu suy kiệt, trên FB nhiều bạn đã đăng các status người thân của các bạn đã ra đi vì thiếu máu truyền.
Bốn năm đại học, nhiều lần con thấy trường tổ chức hiến máu tập thể, nhưng con chưa lần nào đi, con nghĩ đó là chuyện của ai đó. Con luôn tìm lý do như bận học, đang ốm,...để khỏi áy náy lương tâm. Thực ra vì con sợ. Con sợ mũi kim đâm vào tay, sợ nhìn dòng máu đỏ thẫm của mình chảy ra, và hơn hết vì con chưa dám cho đi.
Rồi con đọc được bài dượng kêu gọi hiến máu kèm theo link địa chỉ. Con click và thấy ở Hà Nội. Nếu là trước đây, con sẽ tặc lưỡi bảo xa vầy có muốn cũng lực bất tòng tâm. Nhưng giờ đây con thấy mình bị thôi thúc bởi cái gì đó. Con im lặng tìm thông tin về nơi hiến máu ở thành phố con đang học. May mắn con có kết bạn fb với một anh làm bên chương trình tuyên truyền hiến máu, con hỏi anh ấy và biết được địa chỉ, giấy tờ cần thiết. Con chia sẻ với vài người về việc con muốn một mình đi hiến máu tự nguyện, và họ đều nói con bị điên. Cũng là một may mắn của con khi con còn một người bạn. Con nghĩ nếu nói ra nhất định bạn ấy sẽ ủng hộ. Và đúng như vậy, bạn ấy chỉ giận vì con không nói sớm. Thế rồi hai đứa cùng nhau đi.
Dượng biết không miền Trung những ngày này nắng nóng đỉnh điểm, đường nhựa bốc hơi hầm hập và gió Lào quạt khô rát cả mặt. Buổi sáng hôm ấy, nắng khá gay gắt, lòng vòng mãi mà không thấy Trung tâm huyết học như trong địa chỉ đã được hướng dẫn, con nghĩ rằng phải chăng ông trời muốn thử thách độ chân thành của con. Con vào fb lần tìm lại sđt của anh trong clb tình nguyện con đã nhắc ở trên, anh ấy chỉ cho con ở một địa chỉ khác cách đó hơn 1km, có lẽ lúc trước anh ấy nhầm. Nhưng thật lạ, con lại rất vui vẻ nói “không sao anh à, em sẽ đi tìm chỗ mới” rồi chạy xe đi tìm chứ không cáu bẳn như ngày xưa. Sau khi làm thủ tục, chị y tá bắt đầu lấy mẫu máu của con để xét nghiệm. Dù đã tiêm phòng nhiều nhưng con vẫn căng thẳng và ngoảnh mặt đi nơi khác. Lúc chị ấy lấy máu xong, con mới thấy mình nhát gan dễ sợ, chứ có chi ghê gớm đâu. Lần đầu tiên hiến máu nên con lóng ngóng trong thao tác ngồi, duỗi tay. Chị y tá bảo con một câu khiến con rất xấu hổ: "Sinh viên mà bây giờ mới hiến máu lần đầu à". Đúng vậy, xung quanh con có rất nhiều bạn học chung trường với con đang hiến máu, gương mặt bừng lên nét hào sảng văn minh của người trẻ nước Việt mình.
Hiến xong, con chẳng cảm thấy choáng váng như con vẫn tưởng tượng. Tính đến giờ, con đã hiến máu được một ngày, chỗ mũi kim lấy máu hơi bị tím lại nhưng con thấy chẳng có hề gì. Con đã đọc bài dượng viết hôm qua, dượng viết rất đúng tâm trạng của con khi việc làm của con bị xem là ngu ngốc và điên rồ. Con cảm thấy được an ủi nhiều. Mẹ con khi nhìn thấy vết kim tiêm nơi hai cánh tay con, có lẽ mẹ đã đoán được, mẹ nhìn nhìn rồi khẽ thở dài, rồi con thấy mẹ khéo léo lấy tay quệt nước mắt. Chắc mẹ mừng vì con đã lớn, đã khôn.
Dượng à từ nay con có thể hất mặt lên trời được rồi. Con cảm ơn dượng đã giúp con sống tốt hơn với cuộc đời này. Lúc trưa xem chương trình Việc tử tế, con thấy mỗi việc tốt ta làm dù chỉ nhỏ nhoi như một hạt cát, nhưng nhiều hạt cát sẽ thành bãi biển. Con thấy cuộc đời này thật đẹp biết bao.
Giờ đây con mới thực sự hiểu câu "mỗi giọt máu cho đi, một cuộc đời ở lại ". Con thấy vui vì ở đâu đó trên đất nước Việt Nam này, có một người nhận máu của con và tiếp tục có một ngày đáng sống. Như con vậy.
Con T.
05/07/2015

Popular Posts

Blog Archive

Powered by Blogger.